Thơ Phật giáo về cuộc sống được nhiều người đọc yêu thơ sưu tầm. Mỗi bài thơ mang 1 thông điệp thâm thúy về cuộc sống, qua đó khiến cho bạn có mẫu nhìn sâu sắc hơn, nhiều chiều rộng về cuộc sống thường ngày muôn màu quanh ta. Để rồi bạn biết yêu thương thêm cái đẹp, yêu thương điều nhân nghĩa và yêu tình bạn bao la.

Bạn đang xem: Thơ phật về cuộc sống

Tập thơ Phật giáo về cuộc sống hay nhất

Nhân gian đã có câu “phật làm việc trong tâm”, một lòng phía phật chưa hẳn là tín đồ đó có cần mẫn đi chùa hay là không mà chính là những bài toán thiện họ đang làm cho xã hội và cùng đồng. Đạo Phật chính là con mặt đường đi mang lại sự giác ngộ, thoát ra khỏi vô minh, mê lầm đề xuất sẽ bài trừ đau khổ. Đạo Phật đó là đạo hiếu, đạo từ bi, là đạo giải thoát. Chưa dừng lại ở đó nữa, phật giáo còn dạy nhân cách, đạo đức nghề nghiệp cho con người.

Sau trên đây gunlove.vn xin giới thiệu cùng quý người hâm mộ chùmthơ Phật giáo về cuộc sống đời thường hay nhất. Các bạn chia sẻ nhé !


*

Phước Thiện

Tác giả: Ngạo Thiên

Đời bạn ngắn ngũi không dàiSống sao tất cả ích, đêm ngày không lo.Áo cơm vật hóa học dày vòMột vòng lẩn quẫn, khổ đến kiếp người.

Tham lam bủn xỉn sinh thờiLàm sao đến được, cõi trời mai sau.Đam mê danh lợi sang giàuTạo thêm duyên nghiệp, dấy vào tấm thân.

Mai này nhắm đôi mắt lìa trầnHồn đến địa ngục, mắt dần dần sáng ra.Thấy rồi lòng mới xót xaNhận ra đã muộn, án tra ngục hình.

Làm thiện được phước theo mìnhKiếp sau sẽ được, tái sinh sang giàu.Hồng Ân Tam Bảo bao laPháp quang soi chiếu, thân ta an lành.

Nhân lành trái ngọt đầu cànhLàm thiện được phước, trời xanh yêu thương tình.Lời dạy của ông bà, phụ huynh qua những bài bác thơ

An Lạc

Tác giả: Ngạo Thiên

Yêu thương giúp sức mọi ngườiLương trung khu thánh thiện, miệng cười dễ thương.Hoạn tai hoán vị kiếp kị đườngTự thân an lạc, tai ương xa rời.

Sinh thời có tác dụng thiện không còn đờiTạo những công đức, phật trời yêu đương cho.Mai này thân xác thành troHồn về rất lạc, chẳng lo muộn phiền.

Thả hồn rải bước cõi tiênĐâu còn đưa ra nữa, ưu tư thế gian.


*

Hư không Vô Ngã

Quán thân bất tịnhQuán trung ương vô thườngQuán pháp vô ngãTrí tuệ chén nhãGiải thoát bọn chúng sinhCứu khổ vô minhCứu nhân độ thếLòng nai lưng dâu bểBiển khổ ko bờTrôi nổi mê mờChấp dính khổ đauĐi mãi khu vực đâu?Quay về bến giác.Con đường giải thoátThanh, tĩnh, tịch, khôngBuông xả trong lòngLà bờ hạnh phúc.

Luân Hồi vay Trả

Ai có mặt cũng một lần nên chết,Chết đi rồi có hết được đâuSự sống bắt đầu rồi vẫn lại bắt đầu,Hành tinh xanh mãi nuôi màu sắc hi vọng.

Đi vào đời với nhị bàn tay trắngLúc lìa đời lại white cả bàn tay.Khi sinh sống tham nhặt đến đầy,Phải có lấy nghiệp trả vay nợ đời.

Kiếp luân hồi có sinh bao gồm diệtĐời vô thường đưa tạm hỏng khôngNgũ uẩn: “Sắc bất dị không”An nhiên từ tại cho lòng thảnh thơi.

Sống kiếp đời đừng nên gây nghiệpĐể tát sinh sản xuất kiếp luân hồi,Bà Ta là cõi trợ thời thôiPhước tu cực lạc, cõi trời Tây Thiên.


*

Vô Tư

Tác giả: Ngạo Thiên

Đời bạn sống được nhiêu nămThật trung khu mà sống, chẳng phiền cho ai.Đời fan như chuỗi phim dàiĐâu rất cần phải diễn, đâu nên nhập vai.

Đời tín đồ lắm chuyện bi hàiNgười vui kẻ khóc, chuyện hài ráng gian.Vui bi hùng rồi cũng giường tànBuồn nhiều vui ít, vô xoàn khổ đau.

Thật lòng ta sống cùng nhauKẻ cho người nhận, trao nhau tấm lòng.Dù đời dòng chảy ngược dòngKhổ đau vẫn sống, mĩm cười vô tư.

Miệng Đời

Tác giả: Ngạo Thiên

Miệng có lẽ nào nuôi ta lớnThói đời bạc tình bẽo, răn dạy dỗ ta khôn.Người đời yêu thích nói sung sướng mồmMiệng tạo thành thêm nghiệp, chẳng phiền nhằm tâm.

Thôi thì ta cứ đưa câmKhông nghe ko thấy, lỗi lầm thứ tha.Cuộc đời dể đọc thôi màNhìn hình đoán chữ, mới là khô cứng thông.

Tự trung ương cởi mở tấm lòngAn nhiên tự tại, cảm thông cho đời.Ai ơi xin nhắn đôi lờiĐừng cấp phán xét, cuộc đời người ta.

Lời xấu từ mồm thốt raNghiệp từ cửa miệng, bởi vì ta sản xuất thành.Hoa thơm hương ngát vây quanhLựa lời mà nói, mang đến xanh cõi lòng.


*

Buông

Tác giả: Thanh Trang

Thật thanh thanh gió thổi dòng lá trôiÊm khía cạnh sóng luân hồi sông chỉ mộtThu ngang trái khiến mắt tiến thưởng thưa thốtNhẹ giờ đồng hồ hờn để giỏi chiếc lá Xuân.

Tôi ngồi đây, mặt hiên vắng ngắt Trăng tuầnSoi trần thế bằng vô ngần vào dạTrái tim mở ôm phần lớn điều vô giáGạt hồng trần bao dối trá, trái ngang.

Mở vòng tay rước cảm tình ngọc vàngRũ một tiếng mặt đường cùng oán hậnBuông toàn bộ để trung khu ngời vô tậnHướng mặt trời thở giờ đồng hồ giận yêu quý yêu.

Đời bể dâu ngược lối vốn khôn xiết nhiềuĐạo nhân từ dạy phần lớn điều ngay lập tức thẳngHồn nhẹ nhõm nhằm tâm luôn cố gắngBuông chữ đời để không nặng nề chữ tâm.

Buông Bỏ!

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ngẫm ngơi nghỉ đời bao chuyện thị phiTiền tài, danh vọng cũng lắm khiMang phiền nhiễu cho đời thêm khổĐể mang lại ta lại đề xuất nghĩ suyRồi ái tình sầu yêu đương bi luỵLệ tuôn rơi đau xót lòng aiThôi từ ni tôi xin BUÔNG BỎBởi cuộc đời mãi cứ núm thôi!

Chùm thơ Phật giáo về cuộc sống đời thường ý nghĩa

Phật giáo hay số đông triết lý phật giáo đông đảo hướng nhỏ người tới việc thanh tịnh trong thâm tâm hồn. Nó đề cao tính chân, thiện, mỹ với răn dậy con người sống giỏi đời rất đẹp đạo.

Những bài viết về chủ đề phật giáo luôn suy tôn mẫu đẹp, dòng hay trong nhân bí quyết con người và luôn khuyên răn con người giữ bản thân trước phần đông cám dỗ về vật chất trong thôn hội.Sau đó là những bài thơ Phật giáo về cuộc sống thường ngày ý nghĩa.


*

Răn Mình

Tác giả: nai lưng Lực

Luân trầm há nên tại mùa sinh?Sướng khổ tùy duyên lỗi trên mìnhNếu đã bựa thanh nào sợ hãi nhục?Còn rộng vượng phú để ước vinhVì gieo nghiệt khẩu đành quên nghĩaBởi rắc tà tâm cần phụ tìnhNhắn gửi đôi nét âu cũng đạoSen đài hướng Phật niệm mong kinh.

Phật !

Tác giả: Phan Thúc Định

Con ngước quan sát khuôn phương diện PhậtThượng sầu hạ hỉ bao dungCó đề xuất nhân sinh các đau khổ!Mà người từ vứt ngôi vua?

Người ngồi dưới gốc bồ Đề giác ngộTìm mặt đường phổ độ bọn chúng sinhChân lý nhân tâm tín đồ tìm thấyThế gian hãy tỉnh táo apple cứu mình!

Dẫu bé còn nông cạn u mêCon vẫn phân biệt Phật chẳng ở đâu xa ngáiPhật trong tâm địa con, bên trên ruộng đồng bờ bãi…Trong tình cảm chân thiết yếu của nhỏ người!

Khi bỏ buông được mất sống đờiKhi tha thứ cho những người từng lầm lỗiKhi biết mang lại đi mà không yêu cầu đòi hỏi…Là lúc ánh nắng Phật dẫn đường!

Phật là tình yêu máu thịt quê hươngBiết dưng hiến thanh xuân cho Tổ quốcBiết đớn đau trước xã hội thân thuộcChia áo dường cơm sẻ chia nhọc nhằn!

Khi gồm Phật ta rạo rực mùa xuânChữ Hiếu chữ Trung vẹn tròn sau trướcChữ Nghĩa chữ Tình trào dâng bé nướcHạnh phúc đong đầy trước từng bình minh!


Nhân Quả

Gieo tham lam, hái khổ đau,Gieo lòng sân hận, hái sầu bi ai.Trồng cây gai, chạm yêu cầu gai,Hương thơm trồng huệ, trồng nhàu, trồng sen.Gieo nhân lành, hái quả ngon,Gieo thánh thiện, được quả tròn trường đoản cú bi.Gieo u mê, hái trái si,Luật trời ko thể phát triển thành suy lẽ đời.Gieo nhân thánh, được lên trời,Giác ngộ trí tuệ, rạng ngời tòa sen.

Vô Thường

Khi là đứa trẻ con sinh ra,Cuối đời tất yếu, tuổi tác cao hoại tan.Hoa cơ nở nhằm rồi tàn,Thành, tru, hoại, diệt, đúng theo tan vô thường,Kiếp người chẳng cần vấn vương,Tu được phước huệ rộng mặt đường về thiên.

Bản vấp ngã Dục Vọng

Chúng sinh đắm say si mê,Sống vào ảo vọng háo danh muộn phiền.Ganh đua giành dật đồng tiền,Tham lam nhan sắc dục hòn đảo điên mê mờ.Biển khô cơ mà không thấy bờ,Trôi lăn muôn kiếp trông vô nghìn đời.Vô minh, vọng tưởng xa vời,Cái thân giả tạo 1 thời khổ đau.Tham sân si muôn kiếp sầu,Bến bờ thức tỉnh hay mau quay về.Xa lìa biển khổ, sông mê,Con đường hạnh phúc tìm tới thiên tai.


Miền Vô Ngã

Thơ: Nguyễn Nguyệt Anh

Ta vơi lòng đi trong miền sỏi đáMùi hương sen rộng phủ khắp càn khônDĩ hòa vang thân chánh niệm mõ dồnNghe từ bi đẹp nhất ngôn “chân thiện mỹ”.

Xem thêm: Chính Thức Xác Nhận Thời Gian Ra Mắt Iphone 12 : Review Tất Tần Tật A

Luật luân hồi chẳng bao giờ thi vịCõi sắc đẹp không đạo lý thiệt công bìnhTa và tín đồ cũng qua cửa ngõ tử sinhNợ tiền duyên nghĩa tình đời vay trả.

Kẻ gian tham rơi xuống vùng dưới đại ngãTình mưu mô xảo trá dạ sói langGây đau thương cho phần lớn tấm lòng vàngChịu cay đắng lệ tràn đầy thống khổ.

Ta mải mê ngắm nhìn hoa đá trổVà hiểu rằng bến đỗ của nhục vinhNgười kiên trung tự đứng thẳng thân mìnhSống đương đại lộ trình duyên, nghiệp, quả

Vô Ngã

Tác giả: Bùi vắt Uyên

Hoàng hôn láng ngả giăng ngangChiều tàn liễu ru lá kim cương về đâuVô thường gạt quăng quật u sầuĐương đời trăm té muôn màu sắc cõi tiên.

Sân hận một cõi du miênNợ duyên vướng lại luân phiên đoạ đầyTrần gian khổ ài bao ngàyVô lượng vô ngã new hay di đà.

Sắc không, không nhan sắc với taBụi nai lưng rũ sạch mát xoá nhoà chuân chuyệnNắng xoàn phai nhạt lương duyênTơ tình trả lai trần tiên kiếp này.

Niệm Phật, vô xẻ đêm ngàySân si, thù hận bi lụy này sẽ quaMột lòng tu đạo trung tâm taPhật vào phật pháp cho ta nhẹ nhàng…

#Những bài bác thơ Phật giáo về vô thường xuyên giúp trung khu thanh tịnh

Những bài thơ Phật giáo về vô hay dạy chúng ta cách sống hãy biết buông bỏ để có cuộc sống đời thường tĩnh tâm, thanh tịnh. Bởi cõi đời là vô thường, không tồn tại gì là mãi mãi. Chia sẻ để chọn mang lại mình bài bác thơ hay nhất chúng ta nhé !


HÀNH TRANG VÔ THƯỜNG

Thơ: Ngạo Thiên

Cuộc đờicứ ngỡ giấc mơĐến khi quan sát lại, một đời phù vânTrần gian xứ sở nợ nầnNợ tình nợ nghĩa, bao lần trả vaySanh ra trắng tay bàn tayĐến khi khuất bóng, chẳng biến hóa dờiNgỡ rằng đời như thể trò chơiThắng thua trận thành bại, 1 thời đã quaBỗng nhiên ta chạm chán lại taChỉ là dòng bóng, chiều tà nạm gianĐời tín đồ hết vừa lòng lại tanLợi danh quyền tước, hành trangvô thườngCuộc đời chớ mãi vấn vươngTrả về mang lại đất, đoạn ngôi trường bi ai.

Nếu đang là quá khứHãy tha thứ mang lại nhauTất cả phần nhiều niềm đauHãy cho vô quên lãng

Niềm đau thời dĩ vãngLà vật dụng cản đường đờiCuộc đời muốn thảnh thơiHãy cách biệt quá khứ

Cuộc đời là phép thửTa phải tự đi quaKhông ai cầm ta cảThành bại ở khu vực ta

Hãy học giải pháp vị thaĐau khổ vẫn rời xaYêu thương mang tất cảHạnh phúc vẫn nở hoa.

THẾ GIAN VÔ THƯỜNG

Thơ: Ngạo Thiên

Cuộc đờinhư áng mây trôiNgàn năm nhân rứa đắng môi lệ sầuĐời bạn sống được bao lâuTrăm năm rũ láng huyệt sâu đợi chờ

Đời người như giấc ngủ mơBiệt ly không hẹn không chờ đón aiSắc tê thắm đẹp mắt cũng phaiCó ai duy trì mãi tiền tài bền lâu

Đời tín đồ đi mãi về đâuVô thườngchi phối gian khổ thế gianCuộc đời bao gồm hợp có tanHỏi đâu mãi mãi mộng kim cương trăm năm

Quay về sinh sống với chân tâmHãy như sen trắng giữa đầm ngát hươngCon bạn sống để yêu thươngMĩm cười hạnh phúc đoạn trường bi ai.


VÔ THƯỜNG

Thơ: Bách Tùng Vũ

Cõi hồng nai lưng ngàn lần rơi lệKiếp luân hồi chớ thây chúng sinhBao hương thơm linh thác khóc đòi vềHồn não năn nỉ nhớ nhà da diết.

Dẫu vẫn biếtVô thườnglà thếChẳng tất cả ai quan yếu ra điVẫn sầu bi trăm ngàn ai oánTiếc trần gian một thuở đam mê.

Ai rồi cũng trở thành về thiên cổDù phong lưu hay khổ một đờiNước mắt rơi lúc hồn lìa xácChỉ còn là cát vết mờ do bụi hư vô.

Dù bị tiêu diệt oan xuất xắc mồ vô chủSẽ luân hồi lúc nằm ngủ đã saySông Vong Xuyên đợi ngày trên bếnCầu nài nỉ Hà dẫn mang đến đầu thai.

Hỏi trần gian có ai sống mãiAi kiên cố mình không trải tử sinhBao vong linh xa lìa cõi thếCó trở về thân xác nguyên trinh ?

Ai rồi cũng tử, sinh yêu cầu nhậnDẫu giàu có hay phận vất vơTrăm đường tơ về bên một cõiVô thường rồi…thoát khỏi… Sầu bi.

ĐỜI VỐN VÔ THƯỜNG

Thơ: Tùng Trần

Muốn hay là không thì cuộc sống vẫn vậyCứ xuôi dần dần theo chiếc chảy thời gianNgười cơ hàn hay là người giàu sangKhi chết đi vẫn hai bàn tay trắng

Được yên ấm đã là vấn đề may mắnHãy giữ gìn đời bình lặng sóng yênCó rất nhiều điều để chế tác hoá từ nhiênĐừng gượng ép kẻo trễ phiền vây lấy

Đáng hay không vì sang chảnh bóng bẩyRồi tự mình xô đẩy dưới vực sâuNếu như trung tâm chẳng ý muốn vướng ưu sầuThì không nên cưỡng mong trong mê muội

Biết ân hận và nhận ra lầm lỗiNhớ dặn lòng phải sửa đổi phiên bản thânDẫu vật hóa học thì ai sống cũng cầnNhưng đừng nhằm chữ tình thân rạn nức

Chuyện tử sinh mãi luôn là định luậtĐời vô thườngsự thật cần yếu thayLà con tín đồ thì ai cũng như aiĐến ở đầu cuối cũng bắt buộc về cat bụi.


HẠT BỤI VÔ THƯỜNG

Thơ: Toàn chổ chính giữa Hòa

Ngồi nghe hạt bụivô thườngchạm nhau trên phần lớn nẻo đường… lao xaohạt như thế nào lỡ vướng ta đauhạt nào lấp lánh sắc color phù hư!

Lẽ nào ta ngộ nhận ư!?mà sao ngồi đó trầm bốn một mìnhvui bi quan giữa cuộc nhân sinhcố an nhiên cách giữa nghìn chông chênh

Ngồi nhìn cố kỉnh cuộc mông mênhthời gian bao cuộc ghi nhớ quên, khóc cườita như đứa trẻ em biếng lườiđang hồi mơ lại một thời đã xa!

giữ ta… mãi sau là tabước đi bên trên cuộc trầm kha chân tìnhtrần gian hữu sắc, hữu hìnhchỉ mong hạnh phúc, an yên là vui!

VÔ THƯỜNG

Thơ: Nguyễn Hưng

Chiếc lá kim cương rồi bay về viễn xứCõi trần giới vốn dĩ rấtvô thườngThì thân này đã mang phận lữ thứCó sá gì dấn cách chốn phong sương.

Bởi toàn bộ cũng chỉ là mèo bụiSướng tuyệt khổ cũng có khác gì đâuDẫu phong lưu bạc kim cương như đỉnh núiThì mai đây vẫn một nấm khu đất bầu

Cứ an nhiên vày đời là cõi tạmThác là về vị trí cội kiếp lai sinhHãy vui lên cho mỗi ngày rạng rỡCớ làm sao phải trường đoản cú khổ chủ yếu mình.

Rồi nhẹ bước như bên cạnh kia mây gióSắc là không ta ngạo với đất trờiBao sân mê say một thoáng giây quăng quật bỏDù mai lìa hồn vẫn thấy thảnh thơi.

Thêm hàng ngày ta cám ơn thượng đếSẽ trọn vui vì thấu lẽ vô thườngĐêmvừa tàn phố trở bản thân thức giấcBình minh về nắng nóng toả giữa ngàn hương.


VÔ THƯỜNG

Thơ: Phú Sĩ

Vô thườngmột cõi lỗi khôngTrầm luân một thuở hồng trần nhân gianNguyện lòng trong mát mây ngànThảnh thơi trải rộng lớn thênh thang ân tình

Dãi dầu một kiếp ba sinhNẻo đường lạc bước linh đinh nỗi sầuTình đời nợ trả cho nhauĐời vui ngắn ngủi cùng với bao muộn phiền

Bốn mùa trời đất luân phiênChòng chành sóng nước lạc miền yêu thươngNhân sinh lắm nỗi đoạn trườngĐìu hiu gió giá nghiệp đường còn đây

Trời chiều nhẵn ngả về tâyTim côi gồng gánh đắng cay trăm bềLợi danh một thuở đê mêNghĩa tình một thuở óc nề người ơi

Vô thường xuyên một cõi chơi vơiKẻ mong thoát khỏi người chơi cách vàoCuộc đờicòn lắm lao đaoHãy dành tốt đẹp ngọt ngào và lắng đọng mà thôi.

Chọn thanh lọc 10 bài xích thơ về đạo lý cuộc đời thâm thúy đáng suy ngẫm

Nhữngbài thơ về chân lý cuộc đờingắn gọn, nhưng chứa đựng biết bao nhiêu điều tốt đẹp mà chúng ta bỏ qua, chúng ta sẽ đánh mất đi rất nhiều thứ trong số ấy có cả cơ hội để hoàn thiện bạn dạng thân. Chia sẻ để cảm nhạn bạn nhé !

Sống cùng với Chết

(Trần Nhuận Minh)

Sống hy vọng muốn mong muốn mọi thứChết một đồng một chữ ko theoThế gian cái sướng, dòng nghèoCái danh, dòng lợi là vấn đề mộng mơ

Sống được hầu như phút giây thoải máiKiếp con fan được lãi cố thôiBao nhiêu các phút vui cườiẤy là phần thưởng cơ mà trời ban cho

Sống cùng với những bi quan lo ngày thángSống nhọc nhằn với sáng hôm maiNhịn ăn, nhịn mặc, nhịn chơiThật là cuộc sống đời thường phí hoài biết bao

Cái chết kia, ai nào đã thoátSố mệnh, trời định đoạt, ai hayĐược vui, hãy biết hôm nayVì đời những cái rủi, may bất thường

Phúc với họa, đôi mặt đường ai biếtTạo điều vui, hủy hoại ngàn sầuChẳng nên ao ước quá lịch sự giàuTháng ngày mải miết đâm đầu đổ đuôi

Cho mệt mỏi xác để rồi cũng chếtLãi trên đời là biết sống vuiNghèo mà lòng dạ thảnh thơiCòn hơn giàu sang suốt đời lo toan

Chỉ tại vì chưng lòng tham ra cảThành cuộc đời vất vả quanh nămÓc đầu cân nhắc chăm chămĐôi tay chỉ ao ước quắp năm, vơ mười

Sao không nghĩ kiếp bạn là mấyGương trần thế trông thấy rõ ràngSống thời tích trữ bạc, vàngSống thời trắng tay không có được gìCòn được sống, tiêu đi là lãiChết thiệt thòi, vừa dại, vừa nguBản thân chỉ biết gồm thuChi ra lại sợ hãi không bù được ngay

Thành cuộc sống tháng ngày đầy đọaMiệng tất cả thèm cũng chẳng dám ănLòng còn lần chần băn khoănNhững lưu ý đến chán lại dằn xuống thôi

Sao chả biết con người là quýSống coi tiền như vị thần linhĐể chi phí sai khiến được mìnhThật là hèn mạt đáng khinh, xứng đáng cười

Trong vạn đồ vật con người là quýCủa tạo ra sự còn mất như chơiChỉ duy tất cả một con ngườiTan ra là hết muôn đời còn đâu?


Dòng Đời

(Thơ Đinh Văn Nhã)

Dòng đời thời điểm nổi dịp chìmLúc phiêu dạt, lúc bao gồm mình không taLúc đời không tưởng thăng hoaLúc cay, lúc đắng, thời gian xa, cơ hội gầnLúc thắng, dịp bại, khổ thân!Lại có lúc sang đúng chiều chiều saiNgày mai lại đúng

Có thời điểm nằm mơ mong thoát kiếp ngu khờLại có lúc không biết sống đến maiMà dành củ khoai cho mốtKhi vinh, khi nhục nên phải biết sống căn cơNhư âm khí và dương khí nghịch cảnh hóng chờ

Cho nên mong mỏi trọn kiếp ngườiPhải tu thân tích đức, bắt buộc nuôi chí bềnKhổ công rèn luyện mới nênDòng đời hết đục trong liền mênh mông.Trôi vào bất tận biển ĐôngDòng đời sáng mãi vào ngần vinh quang!

Thành Công

(Ralph Waldo Emerson, 1803-1882)

Bạn ơi! biết cười cợt luôn, biết yêu thương nhiềuĐược bạn đời kính trọngĐược con em mình yêu mếnĐược phê bình là ” tạm thời được”Chịu đựng được dòng đau bị đồng đội phản bội

Biết hưởng thụ cái đẹpBiết tìm thấy cái rất tốt nơi người khác;Biết góp sức hết mìnhĐể lại mang lại đời một chiếc gì xuất sắc hơnVí như nuôi con cái nên ngườiHoặc vun xới một miếng vườn giỏi tươiHoặc làng hội được chiếc thiện;Đã chơi say mê cùng cười thoải máiVà ca hát vang lừng

Biết đã giúp một cuộc đời được dễ thở hơnVì mình đã làm đang sống…Bạn ơi, vậy nên là đang thành công!(TS. Phùng Liên Đoàn dịch)


Thơ Đạo Phật

Sống không giận ko hờn không ân oán tráchSống mỉm cười cợt với thử thách chông gaiSống vươn lên cho kịp ánh ban maiSống chan hòa với những người chung sống…

Sống là động tuy nhiên lòng luôn bất độngSống là thương nhưng mà lòng chẳng vấn vươngSống hiên ngang danh lợi xem thườngTâm không bao giờ thay đổi giữa loại đời vạn biến.

Thơ tự Sự

(Nguyễn quang quẻ Vũ)

Dù đục mặc dù trong, con sông vẫn chảyDù cao cho dù thấp, cây xanh vẫn xanhDù người phàm tục tốt kẻ tu hànhVẫn nên sống từ phần nhiều điều cực kỳ nhỏ

Ta tuyệt chê rằng cuộc đời méo móSao ta không tròn tức thì tự vào tâmĐất ôm ấp cho phần lớn hạt nảy mầmNhững chồi non trường đoản cú vươn lên tìm kiếm ánh sáng

Nếu tất cả đường đời rất nhiều trơn lángChắc gì ta đã nhận ra taAi vào đời cũng có thể tiến xaNếu có chức năng tự bản thân đứng dậy

Hạnh phúc cũng tương tự bầu trời này vậyKhông chỉ dành cho một riêng rẽ ai!


Thơ sinh sống – Chết

(Đặng Văn Bá làm cho nhân chết choc Tây hồ Phan Châu Trinh)

SỐNG

Sống dại dột mà đưa ra sống chật đời!Sống xem Âu Mỹ hổ chăng ai?Sống làm nô lệ cho người khiến,Sống chịu ngu si mê để các bạn cười!

Sống tưởng công danh siêu hạng nước,Sống lo phú quí chẳng lo đời.Sống nhưng mà như thế đừng nên sống,Sống ngây ngô sinh đưa ra đứng chật đời.

CHẾT

Chết mà vì chưng nước, chết vày dân,Chết đấng chàng trả nợ trần.Chết buổi Đông Chu, hồn thất quốc,Chết như Tây Hán thời gian tam phân.

Chết như Hưng Đạo, hồn thành thánh,Chết tựa Trưng Vương, phách hóa thần.Chết ráng Tây hồ danh chẳng chết,Chết mà bởi nước, chết do dân.

Từ Bỏ

(Tường Vân)

Từ vứt thói quen hay vội vàng vàngNói làm hấp tấp thiếu đoan trangThiếu cân nhắc kỹ ko từ tốnHối hận ăn năn cũng muộn màng.

Từ bỏ thói quen xuất xắc đắm saySay nạp năng lượng say ngủ thêm say tàiSay tình say rượu say danh vọngSay quá khổ đau suốt tháng ngày.

Từ bỏ thói quen giỏi dối gianLàm người sống động sống đàng hoàngDù ai gian sảo mình đừng giảNghiệp báo không sai rất rõ ràng ràng.

Từ quăng quật thói quen xuất xắc giận hờnNói lời trách móc phân thảm bại hơnChiến tranh mồm lưỡi rất nguy hiểmPhải biết thuận hòa sống chánh chơn.

Từ bỏ thói quen giỏi thở thanChuyện gì không xứng đáng cũng than vanLàm cho căng thẳng mệt mỏi người nghe thấyChấp nhấn là kết thúc mọi câu hỏi an.

Từ bỏ thói quen tốt tự caoCuộc đời tăng lên và giảm xuống sóng bố đàoVô thường đổi khác đâu im mãiKhiêm hạ hòa đồng sống với nhau.

Từ bỏ thói quen xuất xắc tự tiBuồn phiền tự ti thêm sầu biTự tin làm lại hồ hết điều tốtĐừng mãi đeo mang một thứ gì.

Loạt hình hình ảnh thơ Phật giáo về cuộc sống thường ngày sâu sắc đẹp nhất

Dù có mắc đến cụ nào hãy dành riêng một chút thời hạn để đọc, để suy ngẫm về những bài thơ giỏi về phật giáo cuộc sống thường ngày dưới phía trên nhé. Những bài thơ mang ý nghĩa giáo dục cao để giúp bạn search thấy con phố đi chân chính của mình.