Thơ Phật giáo về mẹ – những bài xích thơ sâu sắc cảm động viết về đấng sinh thành. Mẹ”, một từ đơn giản dễ dàng thôi tuy vậy lại tiềm ẩn biết bao nhiêu tình thương, ý nghĩa sâu sắc đẹp thật bao la, rộng lớn. Với trong cuộc sống này, có ai yêu thương con bằng mẹ, tất cả ai suốt thời gian sống vì con giống mẹ, gồm ai chuẩn bị sẻ chia ngọt bùi cùng nhỏ như mẹ.

Mẹ là người chăm sóc và nuôi dưỡng chúng ta nên người. Không gì hoàn toàn có thể thay cố được tình thân thương bát ngát và công phu của mẹ.

Tập thơ về cha mẹ trong đạo Phật đi vào lòng người

Phật dạy, cách báo hiếu phụ huynh tốt độc nhất vô nhị chẳng gì bằng sự khôn lớn, cứng cáp và trở thành người hữu dụng cho làng hội. Thuộc đọc những bàithơ về phụ huynh trong đạo Phậthay sau đây để cảm nhận thâm thúy hơn công ơn dưỡng dục của đấng sinh thành.

Bạn đang xem: Tập thơ phật giáo về mẹ

Bạn đã xem: Rung đụng trước những bài xích thơ về phụ huynh trong đạo phật hay nhất


*

ÐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI

Trần Trung Ðạo

Nhấc loại phone lên thốt nhiên lặng ngườiTiếng ai như giờ lá thu rơiMười năm người mẹ nhỉ mười năm lẻChỉ biết âm thầm thương ghi nhớ thôi

Hôm ấy con đi chẳng hứa thềNgựa rừng xưa lạc dấu sơn khêMười năm tóc bà mẹ màu tang trắngTrắng cả lòng con lúc suy nghĩ về

Con đi góp lá nghìn phươngĐốt lên cho đời tan sương sươngCon đi xin bà mẹ hãy chờNgậm ngùi bé dấu vào thơ

Đau thương nhỏ viết vào vào láHơi ấm con tra cứu trong giấc mơCon đi xin người mẹ hãy chờNgậm ngùi nhỏ dấu trong thơ

Nghe giờ me như tiếng nghẹn ngàoTiếng người hay chỉ giờ đồng hồ chiêm baoMẹ xa xăm quá làm thế nào vớiBiết đến bao giờ trông thấy nhau

Nghe tiếng me ơi đột lặng ngườiGiọng buồn hơn hết tiếng mưa rơiVí mà con đổi thời hạn đượcĐổi cả thiên thu tiếng người mẹ cười

CHA TÔI

Đời phụ thân khó nhọc khó khăn lắmBốn mùa mưa nắng và nóng tắm mồ hôiNhững tối đông lờ đờ mây trôiGiấc ngủ ko đầy thương nhỏ thơ lạnhBao ngày chảy ròng mưa không chịu tạnhDáng lum khum gánh bó củi trònMái tóc hằn màu sương gió mỏi mònĐôi chân nhỏ xíu cũng không hề lành lặnBát cơm không đầy chấm thìa muối hạt mặnChén canh rau cha nuôi nấng đời conXin lỗi thân phụ con chữ hiếu chưa trònChút tài mọn nhỏ chưa làm ra sựCha đã già nhỏ vẫn người con hưĐã bao lần nhỏ hứa mình đang đổiChưa gọi đời con mắc những lầm lỗiCha vẫn chính là người dẫn lối đời conCon còn lưu giữ thuở bé xíu lon tonĐến bây giờ con sức nhiều năm vai rộngCha khổ cực – thân thiện – toan lo – vất vảCon tự dặn mình không vấp té đâu cha.


*

MẸ !

Mẹ ơi hôm nay ngày của mẹViết tặng ngay bài thơ thỏa nỗi lòngNơi con xứ khách hàng trời nắng nóng nhẹQuê mình đã không còn đợt đông phong?Bỗng nhớ các ngày con bé thơVòng tay, giờ hát, nhịp ầu ơChạnh lòng con ước ao mình chớ lớnThời gian lạnh nhạt chẳng đợi chờRồi khuôn mặt chị em lắm vết hằnBàn tay bé guộc mấy nếp nhănMái tóc pha sương màu đã ngảVì con, bao đêm bà bầu trở trănHôm nay bên bờ sông vắng lặngLưu vong khu đất khách chẳng cạnh ngườiVì ai đời mẹ bao gánh nặngNgười con xa xứ ghi nhớ khôn nguôiMẹ ơi! bây giờ ngày của mẹChẳng chở che chi, chẳng giúp gìChỉ gồm nỗi lòng yêu mến khôn xiếtƠn người mẹ đời này nhỏ khắc ghi


*

THƯƠNG CHA

Thương thân phụ nhiều lắm thân phụ ơiCày sâu cuốc bẫm,một đời của chaĐồng sát rồi tới ruộng xaBan mai vừa nở, chiều tà, sương rơiNếp nhăn vầng trán mặt đờiVai thân phụ mái ấm bầu trời tình thươngDìu con mỗi bước từng đườngLo toan vất vả đêm trường năm canhBàn tay khô, cứng, sỏi, sànhÔm nhỏ mưa, nắng, dỗ dành, chở cheCha là dòng võng trưa hèRu con yên giấc tuổi thơ ngọt ngàoCha là đều hạt mưa ràoCho nhỏ uống non biết từng nào lầnGiờ đây nhỏ đã phệ khônCông phụ thân như núi Thái sơn trong lòng!!!

NỖI NHỚ MẸ CHA

Bao năm phiêu dạt xứ tín đồ .Chỉ mong sớm được lặng vui mặt nhà.Ân tình sâu yên bao laTình thương cha mẹ hơn là biển khơi khơiĐêm ni nước mắt con rơiVì thương bố mẹ một đời khổ mangChỉ ao ước con được vinh quangTương lai tươi vui muôn vàn ngày sauMẹ cha tóc đã tệ bạc màuMột đời lầm lũi dãi dầu nắng và nóng mưaTháng ngày vất vả mau chóng trưaGió sương dầm dãi tư mùa gian chuânMẹ là mùi hương sắcmùa xuânCha mang hơi ấm ủ từng giấc đôngCho bé giấc ngủ ấm lòngTình thương phụ huynh biển dưng sóng tràoÂn tình rộng ngọn núi caoTình thương bố mẹ dạt dào tim conCả đời tương khắc dạ sắc sonĐời đời ghi lưu giữ công ơn đạo đồng

Vu Lan ghi nhớ Cha!

Hơi Thu lạnh giá trước hiên Nhà!Lẻ bốn mùa rồi vắng nhẵn Cha!Khói quấn linh mặt đường khi sớm tối.Sương giăng nấm tuyển mộ lúc chiều tà!

Tây phương chốn ấy hồn lưu lại lại.Thế tục chỗ này xác đã xa!Mỗi buổi con về ni chỉ Mẹ.Sầu dâng ngấn lệ vẫn không nhòa!

Chùm thơ Phật giáo về người mẹ hay, cảm cồn nhất

Phật giáo hay đầy đủ triết lý phật giáo hầu như hướng nhỏ người tới sự thanh tịnh trong tâm hồn. Nó đề cao tính chân, thiện, mỹ với răn dạy con người sống tốt đời đẹp mắt đạo. Những nội dung bài viết về chủ thể phật giáo luôn suy tôn loại đẹp, chiếc hay trong nhân cách con fan và luôn luôn khuyên răn con ngườiphải giữ lại trọn đạo hiếu cùng với bậc sinh thành,dưỡng dục.

Thơ Phật giáo về mẹ hay,cảm động dưới đây cũng không ngoại lệ.


*

Lời Ru Của Mẹ

MẠC PHƯƠNG ĐÌNH

Nửa khuya giọng hát công ty ai âm bố tiếng người mẹ ru lâu năm phố tối lời ru lúc nổi lúc chìm mang mang hoài niệm mang đến tim bồi hồi. Ta thầm call nhỏ: chị em ơi ! mon ngày thơ ấu đẫm lời mẹ ru nghe vào tiềm thức sa mù giọng xuân đầm ấm, giọng thu dịu dàng trưa hè giọng bà mẹ nhặt khoan đêm đông lời bà bầu như than lửa hồng… Một đời thân bà bầu long đong lời ru vẫn mãi thanh trong và lắng đọng lời ru như giấc nằm mộng chắp con đôi cánh cất cánh vào tương lai… Mải mê hải dương rộng sông dài nhỏ đi duy trì nước áo phai lớp bụi đường lời ru tình tự quê nhà ngợi ca quốc sử anh hùng tiền nhân lời ru chị em đã bao lần giục bé tiến bước trước ngàn chông gai…

Vọng khuya nghe tiếng ru dài Viễn phương lòng vẫn u hoài niềm nhức !

Mẹ Của Con

ĐẠI HƯƠNG

Khi phương diện trăng còn mải đang đi bộ Trên bầu trời chưa chịu mệnh chung trong mây Những bởi sao chơi đuổi bắt từng bầy Mẹ sẽ dậy, bước đầu một ngày mới.

Ngày của mẹ ban đầu trong mắc Vẫn lo tròn cho giấc ngủ của con mẹ cặm cụi nấu phần nhiều gì nhỏ thích Để sáng mai, con lót dạ mang lại trường.

Vì yêu quý con, mẹ ngại gì giông bão Đội mưa dầm để che chở cho con hằng ngày qua nhiều các vết chân chim Trên mắt mẹ, với màu sương tóc bạc.

Cuộc đời mẹ từng ngày qua lặng lẽ âm thầm Mãi lặng lẽ như ngọn gió miền nam Làm làm dịu đời nhỏ từ thơ bé nhỏ Từng phút giây nhỏ hít thở khá trời.

Mẹ tất cả biết bao lần con tự nhủ Sẽ không thể làm mang lại mẹ bi hùng lòng cơ mà rồi con vẫn là 1 trong những đùa trẻ In vết hằn trên trán bà bầu lo toan.

Một chiếc sông sẽ không còn trở về mối cung cấp Bao nhỏ suối trộn vào lòng biển khủng Nhưng bé nguyện có tác dụng một nhỏ suối nhỏ tuổi Chảy trong cả đời thân lòng bà mẹ yêu thương


*

Xin Cảm Ơn Mẹ

Tuyết Nhi

Dâng lên bà bầu những bông hồng thắm đỏ, tương tự như dòng ngày tiết đỏ bà mẹ cho con. Đã bao năm bà mẹ bương chải, hao mòn, Nuôi bé lớn, chỉ mong sao con thành đạt.

Cảm ơn mẹ một tình yêu bát ngát Lúc con khờ phiêu lưu chốn tha hương thơm Dang cánh tay người mẹ che chở các đường Và ấp ủ trong tình thương hay đối.

Cảm ơn bà mẹ đã bao phen vật dụng lỗi, Con khờ khạo nông nổi vẫn bao lần Tấm lòng đá quý rộng mở chẳng lừng khừng Và bảo bọc đỡ dại dột khi nguy khó.

Cảm ơn mẹ, fan là vầng trăng tỏ, Dẫn soi con đường mở ngõ đến tương lai. Cảm ơn mẹ bao tháng miệt mài, Cho con trẻ những ngày lâu năm hạnh phúc!

Mẹ Tập Đi

Một đời tảo tần âu lo

Giờ mẹ nhỏ yếu dò dẫm tập đi

Nghẹn lòng bé lệ tràn mi

Con đau từng bước một mẹ đi nhọc nhằn

Trong nhà nào bắt buộc xa gần

Mà phân tách từng đoạn ngủ chân đến đều

Bàn tay nhỏ guộc nhăn nheo

Nuôi nhỏ bồng bế chèo chống tháng năm

Lo đi lo đứng lo nằm

Nhường cơm trắng sẻ áo âm thầm cho con

Lo cho nhỏ ngủ giấc tròn

Lời ru thuở ấy vẫn còn đấy trong veo

Cuộc đời biết mấy gieo neo

Giờ bàn tay ấy lần theo vách tường

Lòng bé khấn vái tư phương

Mong chân mẹ bước bình thường như xưa.

Xem thêm: Cách Ghi Màn Hình Có Tiếng Nhanh, Đơn Giản Nhất, Attention Required!

Mẹ Là tất Cả

Hoa Nghiêm

Như cỏ xanh ngóng đợi ngày xuân tới Mỗi bình minh vẫy hotline tiếng chim ca vai trung phong hồn con tiếp nhận biển bao la Là biển người mẹ chan hoà tình cảm mến

Mẹ là gió, tự nghìn xưa gió mang đến Ru lòng con qua từng bến long đong chị em là trăng, soi sáng gần như giòng sông Trôi êm ả, tuổi thơ bên gối Mẹ

Mẹ là nắng, từng giọt rơi … siêu nhẹ Rất hy vọng manh, nắng và nóng vẽ đầy đủ muôn hình nắng và nóng nồng nàn, sưởi nóng những bình minh Cho vạn vật lành mạnh muôn sức sống

Mẹ là hoa, mang đến đời bao thơ mộng Ngát hương thơm yêu thân ***g lộng núi đồi bà bầu là mây, mang lại bóng non ngàn địa điểm Là mưa xuống cho người thêm trái ngọt

Mẹ là nhạc, phần nhiều giòng tình thánh thót từng sớm mai như chim hót bên trên cành mẹ là thơ, bay ngàn lối rộng lớn Lá sao sáng khắp đầu ghềnh cuối bãi

Mẹ là Phật đưa nhỏ qua khổ hải Bao nắng mưa dầu dãi một đời mê bước đi xa dẫu lạc lối quay về Xin dựa dẫm trong tình thân của Mẹ

Bông Hồng mang lại Mẹ

THANH TUYỀN

Nhìn nhỏ thơ bước đều bên trên lối bé dại Bao tình thương dào dạt cho tuôn tràn niềm vui tươi bên trên vành môi mọng đỏ Ước ao đời niềm hạnh phúc mãi hoà chan

Thêm đợt nữa bụng lại với dạ chửa Nghe tiếng con tung đánh đấm mãi vui ráng Bao ngày qua với nhiều cơn ói nôn Hiểu ráng nào làm bà mẹ của mai sau !

Mẹ của nhỏ cũng bao lần dầu dãi Sanh và nuôi cho nhỏ lớn nên tín đồ Thương mẹ hiền chịu bao điều khổ ải Chẳng bi lụy than, mong nhìn thấy con cười

Tình yêu đó không có gì sánh được Hiểu người mẹ hơn khi tay ẵm con thơ Một bông hoa toả lịch sự niềm tiếp nối Cánh mềm mại toả dung nhan toả hương mơ

Mẹ của con một bông hồng nhất Một bông hồng vĩnh viễn đẹp mắt vô ngần hương hoa thơm làm lòng nhỏ chất bất tỉnh nhân sự Biết lúc nào trả được nghĩa hiếu ân?

Con kính dưng Bông Hồng thương tặng kèm Mẹ!

Mẹ Như biển Trời Bao La

Thơ: Hoài Thương

Mẹ ơi đêm vẫn khuya rồiỞ mặt hiên vắng con ngồi đếm saoNỗi niềm gửi trao trời caoLệ cay khoé đôi mắt lẫn vào trơn đêm

Hiu hiu gió lạnh mặt thềmTâm tư trĩu nặng càng thêm vỡ vạc oàCuộc đời bao nỗi xót xaPhủ lên mái tóc bà mẹ già của con

Trách bản thân chữ hiếu không trònTuổi già chân yếu bà bầu còn chuân chuyênHao ốm giấc ngủ chẳng yênBiết bao băn khoăn lo lắng muộn phiền bởi vì con

Ký Ức Lời Ru

Thơ: Ho Nhu

Tôi về kiếm tìm lại lời ruMẹ ca thuở trước nhằm bù tuổi thơCon cò, con vạc ngớ ngẩn ngơCành mềm cũng đậu nhằm mờ lộn ao

Lời ru êm nhẹ ngọt ngàoVọng theo tôi mãi tiếng rao “bà còng”“Bà trải qua quảng con đường cong”…“Cái tô, chiếc tép” thành thật hảo tâm

Gặp thiếu nữ xứng tầmChọn địa điểm tra hạt ươm mầm gieo câyThế rồi mong chờ tháng ngàyTrúc mai phù hợp phận nắm tay lên thuyền

Phận em là gái thuyền quyênCầu ước ao thắm đượm phù hợp duyên anh hùngTrúc mai ý muốn hợp tương phùngLời ru của mẹ muốn chung lối về

Nhưng rồi cách quãng sơn khêĐâu còn lời hứa thóc thề vẫn traoĐâu còn câu hát ngọt ngàoChuyện tình hai vấp ngã mãi vào giấc mơ.

#Những bài xích thơ báo hiếu công ơn mẹ cha mùa Vu Lan

Trong đạo Phật, lễ nghĩa luôn đặt trên hàng đầu. Báo hiếu công sinh thành là 1 trong việc có tác dụng tất yếu đuối của mỗi cá nhân con. Hằng năm thường sẽ có lễ Vu Lan nhằm báo ơn thân phụ mẹ. Phật dạy, phương pháp báo hiếu cha mẹ tốt nhất chẳng gì bởi sự khôn lớn, trưởng thành và trở thành người hữu dụng cho xã hội.

Cùng đọc rất nhiều bài thơ Phật giáo về bà bầu thơ báo hiếu mẹ hay sau đây để cảm nhận thâm thúy hơn công ơn chăm sóc dục của đấng sinh thành.

Lục chén bát Về Mẹ

Thơ: Phan Hạnh

Cả đời người mẹ vẫn theo conNắng mưa sương gió mãi còn treo mangMuối dưa nghịch cảnh trái ngangThơm tho trong sạch đàng hoàng yên vui

Xua đi bao cảnh bùi ngùiVì ta có mẹ đậm mùi nghĩa nhânDũa mài rèn luyện bản thânGiữ gìn khí phách bình yên mạnh lành

Mẹ cười cợt hoa nở tươi xanhCon vui thấy mẹ hiền lành đáng yêuCho dù cuộc sống thường ngày liêu xiêuNhờ người con hiểu được điều rạm sâu

Vững tay thừa sóng bể dâuSẻ chia thông thường sức yêu quý nhau thiệt lòngTuy chưa tuyệt đối thắm hồngNhưng ta vẫn thấy ấm nồng tình thân.

Mẹ Ơi!

Tác giả: Đức Trung

Mẹ ơi ! hồi tháng Vu lanCon càng nhớ chị em vô vàn kính yêuBây giờ chị em đã thoát siêuVề chỗ cực lạc…bao điều ghi nhớ mong.Thương con từ thời điểm lọt lòngĐến lúc ẵm ngửa chị em bồng trên tay.Lớn lên tới trường trời TâyỞ nhà chị em vẫn hằng ngày lo toan.Nắng mưa đâu quản ngại gian nanĐông về giá chỉ lạnh, chang chang nắng và nóng hèMột mình bà bầu bước đường quêBao năm vất vả đi về sớm hôm.Từ rạng đông đến hoàng hônSuốt ngày tần tảo…biết ơn mẹ nhiềuMẹ luôn luôn vì đứa con yêuVu lan ghi nhớ mẹ… bao điều xót yêu mến !Lòng bé kính cẩn dưng hươngNam Mô… bồ Tát…hồn vương vãi cõi trần.Nhìn con bà bầu đứng tần ngầnCon thương bà mẹ lắm…vạn lần người mẹ ơi..!!

Lòng Thành dưng Mẹ tách bóc Trà Vu Lan

Ai đi tìm kiếm lợi danhMẹ tôi chỉ góp ngọt lành mang lại conMột đời lội suối trèo nonMiễn sao con trẻ mộng tròn giấc say.

Nhận về tay hết đắng cayDãi dầu tối ngày bàn tay chai sầnNgày mưa nóng vội chợ gầnNắng lên mấy bận tảo tần chợ xa.

Con béo khôn, tuổi mẹ giàNhớ khẩn thiết tiếng ..ơi à…Mẹ ru!Mẹ tiếng bấc lụn ,đèn luNgóng trông con em bóng mù mịt khơi

Tháng bảy về, lá rubi rơiĐây mùa hiếu hạnh đất trời nở hoaCon chiều nay, trở về nhàLòng thành dâng Mẹ tách trà Vu Lan!

Vu Lan lưu giữ Mẹ

Nắng mưa người mẹ gánh trên vaiNuôi nhỏ khó nhọc nhằm mai thành ngườiLưng cơm của Mẹ luôn luôn vơiChắt chiu dành dụm cả đời do con

Vu lan nay bà mẹ chẳng cònCài nhành hoa trắng để con nhớ NgườiSuối rubi chắc bà mẹ ngậm cườiCon tiếng khôn lớn còn fan mãi xa

Niềm yêu thương như bỗng nhiên vỡ oàNhạc thiền dìu dặt ngân nga trỗi vềThương thân phụ thương mẹ tình quêVu lan tháng bảy mẹ về thuộc con?

Gầy hao năm tháng mỏi mònVu lan khóc bà mẹ lòng nhỏ u sầu

Mẹ !

Mẹ ơi hôm nay ngày của mẹViết khuyến mãi bài thơ thỏa nỗi lòngNơi con xứ khách trời nắng và nóng nhẹQuê mình đã mất đợt đông phong?Bỗng nhớ phần đa ngày con nhỏ bé thơVòng tay, tiếng hát, nhịp ầu ơChạnh lòng con mong mình chớ lớnThời gian ghẻ lạnh chẳng chờ chờRồi khuôn mặt người mẹ lắm lốt hằnBàn tay nhỏ xíu guộc mấy nếp nhănMái tóc trộn sương màu đã ngảVì con, bao đêm chị em trở trănHôm nay bờ sông vắng lặngLưu vong khu đất khách chẳng cạnh ngườiVì ai đời người mẹ bao gánh nặngNgười bé xa xứ nhớ khôn nguôiMẹ ơi! hôm nay ngày của mẹChẳng bảo vệ chi, chẳng góp gìChỉ bao gồm nỗi lòng yêu quý khôn xiếtƠn mẹ đời này con khắc ghi

Lòng Mẹ

Mẹ là tia nắng nóng đời conĐêm ngày buồn bã héo mòn sắc đẹp xuânBấy lâu bà bầu đã ngấm nhuầnNhững lo gạo mắm đổi luân ngơi nghỉ đời.

Lo từng giấc mộng à ơiMảnh quần vải vóc áo phần đa lời hát ruNhiều hôm gió bão mịt mùMái tranh dột nước buộc phải thu lại gần.

Nhọc nhằn người mẹ chẳng tiếc thânGánh đời chị em quẩy vai è vẫn mangNhững đêm lệ ướt nhì hàngGiàu no ít đầy đủ nghèo sang bà bầu buồn

Dẫu trời nắng và nóng đổ mưa tuônChẳng tạo cho mẹ phải luồn cúi đâuLà bé đừng để bà mẹ sầuThương thân phụ nhớ chị em tháng ngâu tìm về.

Đôi mắt Mẹ

Yêu sao đôi mắt mẹ hiềnGiàu lòng nhân ái rộng lớn miền bao dungĐời nghèo vật chất mông lungLạc quan mẹ sống hoà bình thường tiếng cười

Tình mến sánh tựa hải dương trờiCó vào mắt mẹ một đời hy sinhCho nhỏ cho nghĩa mang đến tìnhQuên đi vất vả thân bản thân sớm hôm

Vòng tay êm ấm mẹ ômRu bé giấc ngủ đêm tối mỏi mònLời ru domain authority diết lòng conKhắc sâu vào dạ sắt son không mờ

Những ngày thơ dại dại khờMẹ yêu người mẹ nựng vô bờ vày conGiờ đây nhỏ nhắn bỏng chẳng cònVẫn lo vẫn ngóng trông nhỏ sớm chiều

Mẹ ơi! thương thừa thật nhiềuGiản đối kháng dung dị từng chiều mặt conMong mẹ ăn tốt ngủ ngonĐể con nương tựa để bé cậy nhờ

Cuộc đời sóng gió chờ chờGập ghềnh khúc khuỷu ngờ đâu ai haySểnh chân lỡ chệch vòng quayNhìn vào mắt người mẹ thấy ngay mặt đường về.

Chọn lọc những bài bác thơ về chị em dạt dào xúc cảm

Xin dành tặng kèm quý độc giả những bài bác thơ về chị em dạt dào xúc cảm. Hãy dành riêng thời gian chia sẻ để bao gồm thêm những phút giây lắng lòng ý nghĩa bạn nhé ! share để thêm yêu, thêm kính trọng người mẹ hiền của mình.

BÀI THƠ VỀ MẸ

Con đã viết nhiều bài xích thơ về MẹKhông lần nào đề cập hết nỗi lòng con.Ơn nghĩa sinh thành như biển cả như non, …….Thơ của con nhỏ chưa bởi hạt bụi.Lạc lõng phương trời, bước đi thui thủi,Sương tuyết phôi trộn nhuốm bạc tình mái đầu.Bỏ quê hương trang trải đầy đủ niềm đau,Mà năm tháng không phai mờ dông bão.Nghĩ đến mẹ suốt cuộc sống tần tảo,

Con đòi theo níu vạt áo ko rời.Tay dắt nhỏ vẫn nặng trĩu song vai,Đường quan dài giữa trưa hè gắt nắng.Con lủm đủm quẩn quanh theo gánh nặng,Cát rộp chân con, nước mắt người mẹ trào.Không ở đâu có bóng mát cây cao,Để ngồi đỡ tạm thời vài ba phút.Câu chuyện xưa bà bầu từng lo siêng chút,Cõi lòng con rơi lệ biết bao lần.Đã già rồi sao cứ mãi tủi thân,Con còn nhỏ, chị em đã mau chóng về Tiên Phật.Cay đắng ngọt bùi, cuộc đời chơn chất,Công danh lật đật, gồm trước không sau.Con cố gắng vươn vai làm lại tự đầu,Khi nắng nóng sớm, mưa trưa, lúc bão tố,Vẫn vững trung khu như tuồng có mẹ độ.Khi đặt bút cảm xúc đó lại dưng tràn,Mắt cay cay, lòng nhớ bà bầu vô vàn !Nên vần thơ cứ loay hoay chi lạ,Ý lộn xộn tuôn ra khắp những ngả,Như đời nhỏ trôi dạt vùng trời xa.

-Võ Đình Tiên-

MẸ ƠI, ĐỜI MẸ

Mẹ ơi, đời bà mẹ khổ nhiềuTrách đời, bà bầu giận từng nào cho cùngMà lòng yêu sống kỳ lạ lùngMẹ không phút chán nản thương chồng, nuôi con.“Đắng cay ngậm quả nhân tình hòn,Ngậm lâu hoá ngọt!” người mẹ còn chơi vui!Sinh con chị em đã sinh đờiSinh ra sự sống, bà mẹ ngồi ngán sao?Quanh năm bao gồm nghỉ ngày nào!Sớm khuya làm cho lụng người hao khía cạnh gầy.Rét đông đi ghép đi càyNóng hè bến bãi cát, mặt đường lầy đội khoai.Bấu chân khỏi té dốc nhoàiNhững chiều gánh nước chạm mặt trời đổ mưa.Giận thầy, bà bầu chẳng nói thưa,Vỉa câu chua chát lời thơ truyện Kiều.Cắn răng quăng quật quá trăm điềuThuỷ chung vẫn một lòng yêu đời này.Mẹ là chế tác hoá mon ngàyLàm ra tháng ngày sâu dày đời con.

BÀI THƠ DÂNG MẸ

Chiều nhung ghi nhớ mây bi thiết giăng mắcVọng quê nghèo ruột thắt từng cơnThương về bóng bà bầu cô đơnChiều chiều tựa cửa ý muốn con mỏi mòn

Ngày xưa ấy nhỏ còn nhỏ béChưa lúc nào xa người mẹ tấc gangNay con cách trở quan sanHướng về quê bà mẹ đôi hàng lệ rơi

Con xa bà mẹ một đời thương nhớBóng người mẹ già, bản thân hạc xương maiNgày qua mon rộng, năm dàiMong con mẹ, đông đảo u hoài

Quê hương ngóng ngày về chưa thấyĐể mẹ bi thảm lau sậy xót xaMẹ ơi nước mắt chan hòaLời ru của bà mẹ ngân nga một đời

Con bi thảm nhớ mẹ, bà mẹ ơi!

NGÀY XƯA CÓ MẸ

Khi bé biết đòi ănMẹ là người mớm bé muỗng cháoKhi bé đòi ngủMẹ là người thức hát ru conBầu trời trong mắt conNgày một xanh hơnLà lúc tóc mẹNgày thêm tua bạc

Mẹ bao gồm thành phân biệt trong trời đấtNhư cuộc đời luôn luôn phải có trong conNếu có đi vòng quanh quả đất trònNgười ao ước con mỏi mònVẫn không có bất kì ai ngoài mẹ

Cái vòng tay mở ra từ tấm béCứ rộng dần dần theo con em lớn lênMẹ là fan đã đặt mang đến con cái tên riêngTrước cả khi nhỏ bật lên tiếng mẹ

Mẹ là giờ đồng hồ từ lúc bập bẹĐến dịp trưởng thànhCon vẫn chưa biết hết chiều sâuMẹ có nghĩa là bắt đầuCho sự sống, tình yêu và hạnh phúc

Mẹ tức là duy nhấtMột thai trời, một mặt đất, một vầng trăngMẹ không sống đầy đủ trăm nămNhưng sẽ cho con dư dả nụ cười tiếng hát

Mẹ tức là ánh sángMột ngọn đèn thắp bởi máu con timMẹ tức là mãi mãiLà mang đến đi không đòi lại bao giờ

Nhưng bao gồm một lần bà bầu không ngăn con khócMẹ quan yếu nào lau nước mắt mang đến conLà khi bà mẹ không cònHoa hồng đỏ từ trên đây hóa trắng

Cổ tích hay khi bắt đầuXưa bao gồm một vị vua hay là một nàng công chúaNhưng cổ tích conBắt đầu từ thời xưa có mẹ

THƠ VỀ MẸ

Thuở cỏn con, con nằm cạnh mẹĐầu rúc vào lòng, con ấm lắm bà mẹ ơiCon yêu đương mẹ vào đêm tần tảoThức đêm dài bà bầu may áo mang đến con

Gió đồng nội trưa hè nắng và nóng nóngMẹ ngồi khom nhổ cỏ một mìnhMưa đêm lạnh người mẹ ngồi lo lắngLo cho bé yên giấc cơn đau

Con vui sướng lúc được ôm lưng mẹMỗi lần người mẹ về với bà mẹ conĐem cho bé muôn điều hạnh phúcMẹ vẫn luôn luôn nghĩ về chúng con

Thuở thiếu thời bé không nghe lời mẹĐể mỗi lần mẹ đánh nhỏ đauTuổi nhỏ tuổi bồng bột chưa biết nghĩGiờ lớn khôn nhỏ cố học tập hành

Con sẽ bay cao bay xa mãiTìm đến ánh nắng của tương laiTìm ra người chúng ta con ước ao ướcGiữ mãi hình bà bầu ở trong con

Đảm việc nhà lo toan bài toán nướcXây mái ấm gia đình giữ hạnh phúc cho conCon ước ao tìm, muốn gặp người các bạn đóNgười bạn như mẹ, chị em của con

Xa phụ thân mẹ, chúng con lên thành phốNhớ tuổi thơ chị em nhắc con học hànhMẹ có tác dụng lụng chúng con mong giúp mẹNhưng bà mẹ chỉ cười cợt “học đi con”

Mẹ đang cho bé nhiều hạnh phúcDạy cho chúng nhỏ biết điều hayMẹ cũng chăm bé từng giấc ngủMỗi lần con về bên mẹ, bà mẹ ơi!

GỞI MẸ

Tha thứ mang lại con, mẹCon vẫn quên lời chị em ân cầnCon nhầm tưởng tôi đã biết dại dột khônCon nhầm tưởng mình ko là đứa trẻTrăm năm thèm giờ đồng hồ vỗ về

Mẹ đừng im lặng thếMẹ chớ xa xót thếSao chị em không mắng conCon sẽ đánh mất quyền được làm đứa trẻQuyền được sợ mẫu roi tre chị em giắt làm việc mái nhà

Con nào có gì sau năm mon đi xaChỉ hai tay đã bầm các vết cứaChỉ hai con mắt dửng dưng tàn tro bếp lửaTiếng thở nhiều năm trong mỗi bước đi qua

Con không giàu hơn sau năm tháng xa nhàNước đôi mắt cũng nghèo điNiềm tin cũng nghèo điVà niềm hạnh phúc là cánh diều ảo ảnh

Mẹ ơi, bé thèm được khócThèm được bà bầu dỗ dànhMẹ núm lấy chiếc roi tre đi mẹMay ra con còn nước mắtCon chưa to đó đó là sự thật

Tha thứ mang lại con, mẹCon đã với trái tim chị em trong ***g ngực nhỏ điVà yêu quý tổnCon biết làm gì bây giờKhi huyết chảy đã hờ hững sắc đỏ

Mẹ đừng im re thếMẹ chớ xa xót thếMẹ cầm cố lấy cái roi tre đi mẹ…

MẸ

Con sẽ không còn đợi một ngày kiakhi chị em mất đi new giật mình khóc lócNhững dòng sông trôi đi có quay trở về bao giờ?Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệtChạy điên loạn qua tuổi chị em già nuamỗi hôm qua con lại thấy bơ vơai níu nổi thời gian?ai níu nổi?Con mỗi ngày một béo lênMẹ hằng ngày thêm già cỗiCuộc hành trình dài thầm yên phía hoàng hôn.

Con sẽ không còn đợi một ngày kiacó tín đồ cài cho con lên áo một bông hồngmới thảng thốt nhận ra mình mất mẹmỗi ngày trải qua đang tải cho nhỏ một bông hồnghoa rất đẹp đấy – cớ sao lòng hoảng sợ?Ta ra đi mười năm xa vòng đeo tay của mẹSống tự do thoải mái như một cánh chim bằngTa có tác dụng thơ mang lại đời và biết bao fan con gáiCó khi nào thơ cho bà mẹ ta không?Những bài thơ hóa học ngập trọng tâm hồnđau khổ – li biệt – ảm đạm vui – hạnh phúcCó những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ácmà vẫn tiếp tục đêm về thao thức làm thơta chẳng chú ý thềm xưa dáng bà bầu ngồi chờgiọt nước đôi mắt già nua ko ứa nổita mài miệt trên bàn chân rong ruổimắt chị em già thầm lặng dõi sau lưngKhi tua đời đâm ứa huyết bàn chânmấy kẻ đi quamấy người dừng lại?Sao chị em già ở giải pháp xa cho vậytrái tim âu lo đang giục giã đi tìmta vẫn vô tìnhta vẫn thản nhiên?

Hôm nay…anh đang bao lần dừng lại trên phố quenngã nón đứng kính chào xe tang qua phốai mất mẹ?sao lòng anh hoảng sợtiếng khóc tê bao thọ nữacủa mình?Bài thơ này xin thắp một bình minhtrên đời người mẹ bao năm rồi tăm tốibài thơ như 1 nụ hồngCon download sẵn mang lại tháng ngàysẽ tới!

Vậy là các bạn vừa được share tuyển tập phần đa bàithơ Phật giáo về mẹhay nhất, ý nghĩa sâu sắc nhất. Các bạn có cảm xúc thế làm sao ạ? chắc hẳn khó diễn đạt nên lời. Hãy share để đông đảo bằng hữu cùng cảm nhận nhé cùng hay chọn đến mình bài xích thơ tuyệt nhất dâng lên người mẹ yêu để phân bua tấm lòng của mình!