Website chuyên tin tức về đạo Phật. Tủ sách phật giáo bao gồm các video sinh đụng về học tập Phật, đọc Pháp, hình hình ảnh chân thực các vị Phật, bồ Tát


tin tức Phật học tập Danh tăng Văn học văn hóa truyền thống trường đoản cú viện các Chùa nội địa những Chùa Trên thế giới Phật pháp Giáo pháp những bước đầu tiên học phật lịch sử vẻ vang nghi tiết từ bỏ thiện thư viện audio Âm nhạc Pháp âm Radio phật giáo Nhạc hóng phật giáo Thư viện clip Pháp thoại Thư viện ảnh Hình phật Hoa sen Chú tè Danh lam chiến hạ cảnh

sinh sống và bị tiêu diệt

nhưng mà theo các nhà minh triết Đông phương, sống cho trăm năm hay nhiều hơn nữa mà khổ đau liên tục dài cho khách hàng và chẳng hữu dụng gì cho những người thì đâu phải là trọn vẹn.


*

Thật ra rất có thể thấy sự ngắn ngủi chỉ trong hơi thở. Thở ra mà không hít vào tốt hít vào mà lại không thở ra là sự việc sống kết thúc! nhưng lại theo những nhà minh triết Đông phương, sống cho trăm năm hay nhiều hơn nữa mà khổ đau liên tục dài cho bạn và chẳng hữu ích gì cho tất cả những người thì đâu chỉ là trọn vẹn.

Bạn đang xem: Thơ phật giáo về cái chết

"Sinh trường đoản cú hà lai, tử tùng hà khứ?" Sinh tự đâu đến, bị tiêu diệt theo đâu về? Đó chủ yếu là thắc mắc đã khiến cho con người băn khoăn từ muôn thuở, cũng là một trong những lý bởi vì chính khiến tôn giáo và triết học có mặt, giữa những mục tiêu kiếm tìm kiếm của khoa học.Xã hội loài người ngày càng phát triển với những tiến bộ của công nghệ kỹ thuật ngày càng hiện đại thực ra vẫn chưa tồn tại câu vấn đáp cho câu hỏi trên cơ mà chỉ khiến cho con bạn ngày càng phải đối mặt với cái chết luôn luôn cận kề: một tai nạn ngoài ý muốn bất ngờ, một cơn thốt nhiên quỵ bởi quá căng thẳng trong cuộc sống, và biết bao tại sao khác tới từ khủng bố, thiên tai, dịch tật... Luôn đe dọa tính mạng!Trước nỗi sợ chết, có những người hối hả xả thân hưởng thụ sợ không còn kịp trước hạn cuộc ngắn ngủi. Một vài người khác, trái lại, ra sức bám víu, tích cóp của nả tiền bạc, chạy đua theo danh vọng, quyền lực...đến quên ăn uống bỏ ngủ( sống), quên cái chết đang thấp thỏm với ảo tưởng cho rằng nếu giành được danh vọng quyền lực hay của cải thì có thể có tác dụng che chắn để tử vong đừng đến!Thực tế chứng minh mọi thứ trên cõi đời này những là vô thường, mang tạm. Khía cạnh khác, đã tương đối đầy đủ những bởi cớ cho biết thêm chết không hẳn là hết.Như vậy,việc nhanh chóng hưởng thụ hay vấn đề bám víu tích cóp đều chưa hẳn là thái độ thích hợp.
Thật ra có thể thấy sự ngắn ngủi chỉ trong hơi thở. Thở ra nhưng không hít vào tuyệt hít vào cơ mà không thở ra là sự việc sống kết thúc! nhưng lại theo những nhà minh triết Đông phương, sống mang lại trăm năm hay nhiều hơn thế nữa mà khổ đau dài dài cho khách hàng và chẳng có lợi gì cho người thì đâu phải là trọn vẹn.Như chỉ vài cha mươi năm sống thảnh thơi, biết chân quý từng chút từng chút quý giá của cuộc sống, lại đóng góp góp tích cực cho sự sống an lạc của bạn khác, thì cuộc sống thường ngày ấy đã đủ đáng được hotline là thọ. Vua è cổ Thánh Tông, cũng là một trong những vị thiền sư đời công ty Trần, đã mang lại rằng:
Tạm dịch:( Sinh như mang áo/ bị tiêu diệt như túa quần/ trường đoản cú xưa tời nay/ Không con phố nào khác). Người đời chẳng ai không chết, đó là sự thật không một ai chối cãi! sự sống và dòng chết luôn sóng đôi; đã sinh ra, trước tốt sau, sớm xuất xắc muộn, rồi ai cũng lần lượt trở về.Theo lý thuyết đạo Phật, sống mái là hai mặt của một thực tại, là 1 trong những giai đoạn trong chuỗi tương tục sinh sống chết, sống chết bị tác động bởi duyên sinh duyên khởi. Và sống chết là lẽ vô thường; sinh, trụ, dị, khử về mặt không gian và thành, trụ, hoại, ko xét về thời gian!Để thấy rõ tính tương tức hai mặt của sinh sống và chết ta thử mang ra một mắt trong chuỗi đôi mắt xích tương tục" sinh tử". Gỉa định đời fan hiện hữu ( sanh) từ lúc tất cả sự thụ thai lúc tinh phụ thân ( tinh trùng) huyết bà mẹ (noãn) hòa hợp với nhau, tiếp cận một nghiệp thức tương ứng, kết đúc đủ điều kiện( duyên) tương hợp như môi trường, nhiệt độ độ, ánh sáng...Trong tử cung người mẹ hay trong ống thử để có mặt một chủng tử; trong các trường hợp, cái mầm sinh sống ấy hồ hết phải phát triển trong khung người người người mẹ nhờ được hỗ trợ dưỡng hóa học từ khung người của bà mẹ;Theo thời gian, kết đủ mọi yếu tố, mầm sinh sống ấy hình thành các cơ cấu đồ vật lý, sinh lý hoàn chỉnh của một thai nhi; đúng thời, thai nhi ra khỏi khung hình mẹ biến một hài nhi nhằm rồi dành được sự âu yếm bú mớm,nuôi dưỡng của cha mẹ, của mái ấm gia đình và của thôn hội, lần lượt thay đổi thiếu niên rồi thanh niên, trưởng thành, lập gia đình có vợ có chồng, sinh bé đẻ mẫu rồi lao vào độ trung niên, lão niên biến hóa già yếu ớt rồi chết.Đó là quy trình một đời người theo phong cách hiểu thông thường. Như thế "sự sống" bước đầu từ lúc thai nhi sinh ra trong bụng người mẹ hay khi sẽ lọt lòng mẹ? thường thì người ta nhận định rằng cuộc sống bắt đầu từ cất tiếng khóc kính chào đời.Như vậy, thời hạn chin tháng mười ngày được nuôi nấng trong bụng mẹ thuộc về đâu? câu hỏi đặt ra vẫn chưa có câu trả lời. Người xưa tính tuổi thọ mang lại một người có cộng thêm " tuổi mụ", hẳn không phải là vô cớ.
Theo giáo lý nhà Phật, trống mái là một quá trình tương tục ko có mở đầu và không kết thúc, trừ khi các bậc giác ngộ có công dụng đoạn trừ vòng sống chết luân hồi.Cũng nền đạo giáo ấy khẳng định sinh chỉ là việc hình thành một giả hợp có năm thành tố: sắc, thọ, tưởng, hành, thức; trong đó, giỏi thể xác chỉ là việc tập đúng theo có hệ thống của tứ đại đất, nước, gió, lửa. Như vậy, tử chỉ là sự việc tan rã của các yếu tố cấu thành và các yếu tố này trả nguyên đâu vào đấy: thịt, xương, da, lông, móng... Trở về đất; máu, đờm, dãi, mồ hôi,nước đôi mắt trở về nước; khí tương đối thở trở về gió; sức hot hay thân nhiệt độ trở về lửa.Thọ, tưởng , hành, thức nằm trong thần thức, cũng chính là nghiệp thức, khi ấy lìa vứt thân xác cũ chuyển thành thức tái sinh do tác động ảnh hưởng của nghiệp tương ưng với vừa lòng duyên khi tinh cha kết vừa lòng noãn bà mẹ trong một môi trường xung quanh thích hợp để xuất hiện một thực thể mới.Chết không giống nào vất quăng quật chiếc áo cũ thế vào dòng áo mới,nghĩa là đón nhận một thân khác. Khoa học ngày nay chứng tỏ, mỗi mỗi sát-na, những lòai sinh vật, khu đất đá cỏ cây số đông thay đổi, lay động không ngừng;mỗi tế bào,mỗi tế bào mạch của con bạn vẫn bị tiêu diệt đi sống lại vào từng giây từng phút từng sát-na.Nghĩa là dòng chết đâu chỉ xảy ra dòng rụp trong giây lát như ta vẫn nghĩ,mà nó là cả một quá trình. Thực tại tích tắc trước không thể là thục tại khoảng thời gian rất ngắn sau. Nếu không tồn tại sự bị tiêu diệt đi của tế bào cũ để phát sinh tế bào mới sửa chữa thay thế làm sao tất cả sự phát triển. Đây là chỗ chạm mặt gỡ giữ khoa học và Phật giáo cũng như các truyền thông media văn hóa Đông phương.Vô thường như vậy là quy nguyên tắc tất yếu đưa tới phát triển của vạn hữu. Do đó người sống sâu hiểu rõ rằng cái gì tất cả sinh thì gồm diệt,có thành ắt vẫn hoại dẫu vậy chẳng bao gồm gì mất. Đức Phật vẫn dạy trong chén nhã trung tâm kinh rằng vạn pháp không sinh, không diệt, ko tăng, ko giảm, ko cấu,k hông tịnh.Ví như cái chén, loại bình...bị vỡ, ta tưởng mất, thiệt ra dù chỉ miếng mún, chúng không mất hẳn mà lại chỉ trở về lại những yếu tố đất, nước,lửa, gió...góp phần xuất hiện một đồ vật khác. Cũng thế, phân tử lúa buộc phải chết đi để nảy mầm. Ngày đông tàn tạ báo hiệu ngày xuân tươi đẹp.Nói khác, tử vong đặt mầm mống cho dòng sống, mang về cho cõi đời muôn vàn hương thơm sắc; đồng thời, tử vong giúp con bạn nhận thức sự phù du của cõi thế, sự mong mỏi manh của kiếp người, tính hư ảo của danh lợi. Chết choc còn có thể chấp nhận được ta phân biệt vẻ bi tráng của trần gian, sự mầu nhiệm của cuộc sống!
Nếu ko mất, con người nhắm mắt lìa đời vẫn về đâu?Các tôn giáo hữu thần, mặc dù nhất thần hay đa thần, mọi mặc khải cái chết hoặc sinh về nước Chúa, hoặc đọa vào luyện ngục, số đông là số đông cõi vĩnh hằng vày linh hồn bất tử; nghĩa là trùm cho mẫu chết chân thành và ý nghĩa "thường". Khoa học, trái lại, với niềm tin thực nghiệm, chỉ xác quyết mọi gì đôi mắt thấy, tai nghe, rờ mó, cân đo đong tìm được, nên ý niệm khi bị tiêu diệt thân xác tan rã không còn gì, đã tóm lại chết là "đọan diệt".Đức Phật giác ngộ đạo lý thật trên với ý kiến "Trung đạo" nhận định rằng không thường mà cũng không đoạn. Cố gắng chết về đâu? Ông bà ta há từng bảo 'Sống gửi thác về!' Về đâu? Về lại khu vực đã đến! tức là tái sinh! Vậy vật gì tái sinh?Phải chăng chỉ là sự việc tiếp nối của chiếc cũ? quan điểm Trung đạo của phòng Phật vấn đáp không đề xuất một nhưng mà chẳng buộc phải khác.Cũng như ngọn đèn cầy được thắp lên từ trên đầu hôm đến nửa đêm, mang lại hôm sau vẫn còn đấy sáng.Ánh sáng sủa từng thời gian đầu hôm, nửa đêm, sáng hôm sau là một hay khác? Nói một cũng không đúng lúc cây đèn cầy vẫn cháy ngắn dần, bấc đang lụn; nhưng nói khác cũng không hoàn thành vì ngọn đèn vẫn luôn là ngọn đèn đó, có biến đổi gì đâu!Đó là luân hồi của chuỗi sinh diệt, diệt sinh khôn xiết tận. Xuyên suốt quy trình này một trung ương thức hiện tồn mien viễn mà đạo phật gọi Phật tính, là bạn dạng thể là Như Như hay như Lai tạng tính... Đức Tích Ca Như Lai, bậc Đạo sư giác ngộ đã chỉ ra rằng đông đảo loài bọn chúng sinh không biệt lập hữu tình, vô tình, nhỏ lớn đều phải có Phật tính. Tính Phật ko tăng không giảm, ko thêm ko bớt, cũng không lúc nào mất mà bình đẳng trước muôn loài. Phật dạy chính là thường trong vô thường.

Xem thêm: Hướng Dẫn Làm Viền Trong Word 2007, 2010, 2013, 2016 Chi Tiết Nhất


Do thiếu hiểu biết nhiều lẽ vô thường, nghĩa là có sinh tất gồm diệt, các bậc vua chúa thời trước đã khổ công cho người luyện dung dịch trường sinh bất tử. Như thế nào ai thành tựu? khoa học ngày nay, tuy nhiên đạt các thành tựu trong mày mò vũ trụ, tiếp cận thiên nhiên và bé người, vẫn vứt ngỏ câu trả lời về sinh tử.Đức Phật qua trực nghiệm bởi thiền định vẫn giác ngộ chân lý thực tại chỉ ra rằng rằng vì chưng duyên sinh duyên khởi liên hệ chịu tác động bởi nghiệp lực tạo tác từ hành vi của ý, khẩu, thân( Phật giáo điện thoại tư vấn là tam nghiệp) dẫn đến các bước sống chết, tái sinh. Các bậc Thánh nhân Đông phương liễu nghĩa sinh tử nên sống bị tiêu diệt tự tại.Tuệ Trung Thượng sĩ thì " Sinh tử nhàn rỗi nhi dĩ" sống chết chỉ như chơi. Khi sắp đến tịch, ông cho đặt chóng ngay nhà khách ở nhắm mắt; thấy thê thiếp, bé cháu khóc lóc, ông mở mắt quở: " Sao không nhằm ta đi yên ổn?". Nói xong, ông sai đem nước rửa ráy phương diện mày thuộc hạ rồi nhắm đôi mắt đi luôn. Lão Tử dặn học trò khi ông tạ thế không được tỉ ti mà reo cười." Sinh ký tử qui" ( sống tạm, chết bắt đầu trở về) chứ gồm mất đi đâu mà mếu máo làm gì mang lại sầu khổ!".
Sống chết tuy là quy trình tự nhiên cơ mà lại là vấn đề kỳ diệu khi hiểu rõ rằng sự sống và loại chết luôn sóng đôi bên nhau. Đối với họ kẻ phàm phu, chết không hề là vấn đề đơn giản dễ dãi đón nhận.Theo đạo giáo Mật tông được ghi vào Tạng như sống chết, thời kỳ hấp hối là giai đoạn rất là nhạy cảm, mọi phần tử của cơ thể đang dần dần tan, rút ra khỏi mọi giác quan cho đến cuối thuộc rút lui khỏi hạt giống, điểm sâu bí mật nhất ( chủng) mà bọn họ nhận được từ phụ thân mẹ.Sau cùng với sự phân hủy tăng ngày một nhiều đến mức khôn xiết cao, dẫn đến sự gian khổ thể xác và cực khổ tột cùng về trung khu thức. Trong tích tắc hiện thực con người là một trong những điểm động, hệ trái của hành động bạn dạng thân chịu ảnh hưởng của môi trường chung quanh, của không ít kiếp trước có thể có khởi điểm tự bao lâu ko rõ.Mặt khác, hành động do mình khởi xướng lại tác động ảnh hưởng vào trái đất và vậy hệ mai sau... Chết là trở về, con tín đồ sẽ đề xuất trả lại cho trần gian tất cả những gì đang tạm vay mượn lúc sinh thời: tiền bạc, công danh, phong túc cùng với mọi buồn vui, sướng khổ, với hành trang tốt nhất ta có thể mang theo, và nên mang theo, trên phố trở về cũng đó là những gì ta đã sở hữu vào đời, khi vừa sơ sinh mẹ:Nghiệp! trên tuyến đường trở về đó, hành trang kia đã nặng rộng hay nhẹ hơn đều trọn vẹn tùy ở trong vào những hành vi ta đang tạo khi còn tại thế.Chính tác động của hành vi tất cả ý thức, tạo nên biệt nghiệp mang đến riêng mình, chịu tác động ảnh hưởng đồng thời tạo thành cộng nghiệp thông thường cho xóm hội và loài người.Nghiệp để vai trò cùng vị trí của mỗi cá thể trong vũ trụ, trong mẫu tiến hóa của sinh vật, trong nhân loại trước kia bây giờ và mai sau! Qua hành động mà không người nào tránh được cái "nghiệp" buộc ràng theo quy vẻ ngoài nhân duyên cá nhân với tổng thể loài người, tổng thể sinh vật.
Ở đây, trước sự việc sống và cái chết , rõ ràng không hề thấy bóng hình của ngẫu nhiên một quyền năng tối thượng nào, cho dù với danh xưng là Trời, là Chúa, xuất xắc là Thượng đế. Bao gồm cả Chư Phật, chư Bồ-tát cũng không thể xúc tiến vào hành trình dài sống chết.Chỉ gồm sự nghiệp lực! sống chũm nào thì chết như thế đó! cái chết lành mạnh chỉ đến với ai đó bao gồm đời sống bình an! Thực tập tinh thần vô úy của Phật giáo đó là chuẩn bị cho dòng chết ngay trong khi đang sống.Chuẩn bị hầu hết gì?Phật dạy dỗ hành Tứ vô lượng trọng điểm ( từ, bi, hỷ, xả) và Lục độ( bố thí, trí giới, nhẫn nhục, tinh tấn, trí tuệ, thiền định) trong phần lớn lúc, hồ hết nơi, nhất là khi còn bình thường khỏe mạnh, nhằm huân tập thiện nghiệp, là trang bị tứ lương để lên đường vững chãi!Đó là thể hiện thái độ tỉnh thức của kẻ trí. Đức Phật, bậc Đạo sư giác ngộ sẽ khai mở đạo lý duyên sinh, duyên khởi...với con phố Bát chánh đạo giúp chúng sinh đoạn trừ vòng nhân duyên trói buộc mang lại giải thoát tử sinh luân hồi.Mặt khác, trước vô số chúng sinh vị vô minh vọng chấp còn sinh sản nghiệp lực khổ đau, Bồ-tát với lòng tin tự tại vô ngại với đại nguyện trường đoản cú bi, chủ động trước các bước sống chết, chua chịu nhập Niết- bàn, trường đoản cú nguyện nghỉ ngơi lại dương gian cứu độ bọn chúng sinh.Đó là liễu nghĩa sinh tử, là kĩ năng giải thoát thư hùng của con bạn theo lời Phật dạy!.
Tags sống cùng chết song va chet tin tuc phat giao hoc phat phat phap thien phat giao phat giao vuon hoa phat giao phat hoc