Những bài xích thơ biểu lộ tâm trạng bã vu vơ về tình thương và cuộc sống mới nhất. Thơ lòng buồn miên man, bất định,… với hầu như sáng tác tiên tiến nhất hiện nay.

Bạn đang xem: Tho buồn chán quá

*
Thơ buồn phiền vu vơ về tình yêu & cuộc sống.

#01VÙI CHÔN DĨ VÃNGThơ: Cao Hằng

Đã thọ rồi cũng chẳng thấy đợi mongVà trông ngóng mang lại cõi lòng kia táiHương yêu thương bỏ ta đi vụng dạiTim khô dần trễ nải lửa tình ta.

Tháng năm dài hủy hoại cả làn daRồi giết mổ chết mọi ngọc ngà yêu dấuTrái tim đau tự bao giờ thẩm thấuSạn chai dần sự thật dẫu lòng đau

Thế gian ơi! cuộc sống có muôn màuCứ lơ đãng cho ướt nhàu khoé mắtRũ vứt đi phút giây bi ai hiu hắtChữa lòng mình sóng quặn thắt dần qua.

Thời gian kia đang phủ những vết bụi xót xaHãy quên lãng máy phù hoa lơ đãngTa sẽ đi sẽ vùi trôn dĩ vãngNhẹ nhàng ru hoà theo áng chiều tan!

*
thơ bã vu vơ (ảnh: internet)

THƠ BUỒN CHÁN VỀ TÌNH YÊU

#02ĐƯỢC MỘT MẤT MƯỜIThơ: triệu phú Tình

Ta mệt rồi quên gởi nhớ vào thơQuên hờn giận quên vu vơ nhắc lểMải ngụp lặn giữa chiếc đời dâu bểMà dềnh dang về quên sức khỏe bạn dạng thân

Học cần mẫn làm lụng thật chăm cầnVì còn trẻ cầm để phần tích lũyLao vào việc như con ong chăm chỉNhưng ông trời ráng ý chẳng chiều cho

Vốn thông minh lại có tính mầy mòBản chất giỏi nên ngây khờ cho dạiLuôn vui vẻ giúp người ý muốn thoải máiHẳn kiếp này nghiệp ta bắt buộc tu tâm

Trải qua bao giông tố cùng với thăng trầmNgấm một lẽ điều cao thâm đơn giảnLuật nhân quả được mất đừng ngao ngánCứ vô thường ghi dấn chữ có không

Cuộc sống đâu tươi mãi một màu hồngCân bằng giữ để cho lòng thanh thảnChớ chũm gượng tự dấn về bản ánĐược một phần mất cả vạn lần đau.

#03THÀ CÔ ĐƠNThơ: Tùng Trần

Lê buớc chân 1 mình thân cô độcBởi tình đời lắm lừa thanh lọc dối gianKhi giấc mơ còn lại đống tro tànNên nghĩ cho thấy càng thêm chán ngấy

Thà một mình sống cuộc sống như vậyNhưng dìu dịu chẳng sở hữu lấy sầu ưuĐường chông gai hay trời bao phủ mây mùVẫn đồng ý dù không bạn han hỏi

Muốn vùi chôn đông đảo tháng ngày lầm lỗiCủa một thời vội vã thiếu suy nghĩ suyĐem thực tâm và toàn bộ cho điRồi nhấn lại nỗi treo ghì trĩu nặng

Giờ chỉ mong tâm hồn trong tĩnh lặngSống nhẹ nhàng chẳng lo lắng điều chiTrên mặt đường đời cô độc bước chân điKhông mong lòng bận rộn gì thêm nữa

Buồn tốt vui cũng bởi vì mình chọn lựaChẳng như thể cái thuở ấy ngày xưa.

*
thơ bi tráng vì tình thương (ảnh: internet)

#04BIỂN SẦUThơ: Nguyễn Hưng

Ngẫm nỗi bi hùng như biển khơi nước mênh môngTa chiến thuyền bềnh bồng không bến đỗNơi đất bằng bên cạnh đó không còn chỗNên một đời sóng vỗ chẳng nào nguôi.

Cũng vì chưng tại đâu thể chọn dòng xuôiMà trong tâm cứ nuôi cơn mộng ảoNgỡ tất cả ngày được thuộc ai bước dạoBiết đâu rằng trời nhạo kẻ tình si.

Một kiếp này ta chẳng tiếc làm chiNgập nỗi sầu tất cả gì là hạnh phúcLắm thác nước mình ta con thuyền mụcCó kiệt cùng chỉ múc ánh trăng suông.

Đã bao lần cố gắng để bỏ buôngTa lại càng cuồng loạn trong nỗi nhớTrái tim nghẹt như không thể nhịp thởXót xa mình yêu cầu lỡ cuộc tình đau.

Ôi cuộc đời là nước mắt ko màuĐâu tiện lợi lau khô chiếc dĩ vãngHỏi bình minh có bao giờ loé rạngĐể con thuyền lãng đãng bên dưới trời mơ?

#05

ĐẾN CUỐI CÙNG

Thơ: Nguyễn Hưng

Đến cuối cũng vẫn chỉ với xa lạDẫu cuộc đời toàn bộ đã dành traoBao đắm say một thuở giấc mộng đàoCũng một ngày trôi ào theo mưa lũ.

Trong hồn ta như ngàn cơn gió húCứ cuồng điên vần vũ chẳng nào yênTrái tim đau vệt cứa quan trọng liềnBao đêm nhiều năm vẫn triền miên cào xé.

Đã không còn rồi tình ơi xin kính chào nhéNgày từ bây giờ đã rẽ lối thu sầuThì lưu niệm đành chôn đáy vực sâuĐường đối kháng bóng về nơi đây ta hỡi ?

Tiếng yêu thương xưa xa rồi tầm tay với vớiBờ môi thô rời rợi nỗi bi lụy mangTrong tim ta còn nghẹn nỗi bàng hoàngTrang nhật ký lật lịch sự ngày u ám.

Duyên phận hẩm từ nay tình đâu dámCó gì vui ảm đạm với sầu vươngHạnh phúc đâu sao chỉ thấy ngán ngẩm ?Rồi mai sau mù sương giăng ngập lối.

Xin kính chào nhé từ nay tình trăn trốiĐã không thể hờn dỗi ngăn tên nhauTrên sảnh ga tiễn đưa một chuyến tàuNgười đi… rồi niềm đau còn sinh hoạt lại.

*
thơ bi thiết man mác về cuộc sống đời thường (ảnh: internet)

#06NÁT CUNG SẦUThơ: Nguyễn Hưng

Đời vẫn vắt ôi ý trung nhân thế tháiCuộc vui nào thì cũng phải lúc chia tayKiệt cùng yêu rồi vẫn mang đến một ngàyChén ly thoa vùi say tình chuyển tiễn.

Có nào ngờ đang ngọt ngào oanh yếnNgười lệ nhoà nơi viễn xứ chiều đôngKẻ ngồi phía trên ôm nỗi nhớ chất chồngThương lá trút bên dòng trôi thác lệ.

Dẫu mặn nồng trao nhau là như thếNhưng cuộc đời dâu bể tất cả chừa aiMộng trăm năm bình thường lối con đường dàiCòn đâu nữa khi phai màu sắc son thắm.

Tình xa rồi theo cánh chim vạn dặmBao đáng nhớ say đắm vẫn tồn tại đâyNỗi nhớ thương một thuở ấy đong đầyHoá ngàn mưa khi mây về vần vũ.

Dẫu trong thâm tâm vẫn tràn dâng cơn lũThì cũng đành chũm rũ cơn mơ loanTình chỉ đẹp khi mộng lỡ thu tànNát cung sầu phím bầy muôn trùng nhớ.

#07

CHIỀU CÔ ĐƠN

Thơ: Nguyễn Hưng

Chiều bây giờ buồn như ngày thu chếtMây xám cất cánh giăng bí mật khắp khung trờiVạt nắng và nóng tàn cứa vào tim hằn vếtXé vong hồn ngàn xác lá nghịch vơi ?

Ta chỗ nào cũng không còn biết nữaMặc bàn chân vô thức giữa sương mùVết yêu đương lòng chia cuộc sống hai nửaĐã lâu rồi xem nhẹ khúc tình ru.

Tối dần buông bên trên dòng fan vội vãTa ngơ ngẩn chẳng nhớ nổi chủ yếu mìnhBất giác thèm bật tiếng cười ha hảMặc đến đời cứ ngỡ kẻ thần khiếp ?

Ánh đèn đường đã đá quý vọt khắp phốBiết về đâu chạy trốn xuyên suốt đêm dàiChắc trần gian niềm vui không hề chỗCho một người bi tráng trĩu cả đôi vai.

Ôi mùa thu lá rụng làm sao đếm ?Như cô đơn đâu biết đem gì đongĐêm lạnh buốt ôm sầu làm chăn đệmTrái tim này… hơi ấm ở chỗ nào hong?

*
thơ buồn cô đơn (ảnh: internet)

#08

CÁT BỤIThơ: Nguyễn Hưng

Nơi lỗi vô có còn gì khác sót lại ?Ngoài hồng hoang trống trải mang đến vô bờBao nỗi bi thiết một kiếp người tê táiCũng tan nhoà theo manh khói bơ vơ.

Vốn xác thân xuất hiện từ cát bụiNợ luân hồi bắt buộc đợ cõi nhân gianNgày ra đời giống nhau mọi trần trụiĐâu biết rằng từng bước lắm gian nan.

Đếm trăm năm thú vui được mấy nỗiHà cớ gì điên hòn đảo chốn lợi danhVùi vong hồn vào vực sâu tăm tốiLắm tất bật giết tình nghĩa đoạn đành.

Hãy buông vứt những phù hoa cám dỗChẳng bận lòng lệ rớt kiếp sầu vươngDẫu ngày mai có nằm sâu thổ mộThì bây giờ vẫn dịu bước bé đường.

Hỡi núm nhân bao trái tim vỡ lẽ nátKẻ nhức tình xuất xắc phận số lầm thanMỉm mỉm cười lên dẫu bên trên môi đắng chátCho nụ hoa bừng nở thân điêu tàn.

Là cát những vết bụi lại trở về cát bụiSướng khổ gì cũng có khác gì nhauThì tại sao để trái tim buồn tủiChọn trung khu an đời đã hoá nhiệm màu.

Xem thêm: Tại Sao Phát Trực Tiếp Trên Facebook Không Có Phát Trực Tiếp Trên Facebook Được

#09TÌNH ƠI XIN NGỦ YÊNThơ: Nguyễn Thị Bích Sen

Tình yêu thương hỡi hãy ngủ im ngoan nhéBởi một bạn đã muốn rẽ phía điLúc nồng say bọn họ thề thốt gần như gìMà ngẫm lại nghe bờ mi nặng trĩu

Tình yêu hỡi ngủ ngoan…đừng cam chịuĐừng vẫy vùng để bấu víu van xinNgười vô tâm…nên nhớ tiếc cả ánh nhìnTa hụt hẫng bởi lòng tin vụn nát

Nếu fan đã coi tình tôi tốt mạtTrả lại phía trên chứ chớ xát tủi hờnTôi vẫn về làm chúng ta với cô đơnMặc hồi ức cứ chập chờn…rồi tắt

Tình yêu thương hỡi hãy có tác dụng ngơ ngoảnh mặtNgủ im lìm mặc dù vết cắt vẫn đauVì thời gian là liều thuốc nhiệm màuSẽ gọt sạch các nông sâu men ái

Tình yêu hỡi chớ biến thành kẻ dạiHãy khôn ngoan…đến lúc phải biết dừngDuyên tưởng thành bỗng nhiên chốc hoá tín đồ dưngThì tình hỡi…ngủ yên…đừng níu kéo.

*
thơ cô gái buồn bởi vì tình (ảnh: internet)

THƠ TỰ SỰ BUỒN, CHÁN NẢN

#10VÔ ĐỀThơ: Lê Ngọc

Ta lạc lõng giữa đời bao dối tráNgười thân ư ! giỏi kẻ lạ vô tìnhTrách cuộc đời chìm nổi chốn điêu linhHay oán kẻ có tác dụng tim bản thân se thắt

Ta là khách địa điểm dương trần tẻ nhạtMượn tiếng mỉm cười thoả cơn khát u mêThẳm trong tâm là bao nỗi ê chềCười nói đó nhằm đêm về đau đớn

Khi bóng black phủ khung trời rộng lớnLà cơ hội lòng nghe dịu gợn yêu thươngMột chút mà ký kết ức vẫn còn vươngVội cho giữa vùng đời thường hối hả

Ta cùng với ta …mà tự nhiên xa lạNgười với người mà sao nỡ vô tìnhQua tối rồi trời chói loá bình minhSao chẳng thể đánh thức tình sẽ chết

Con đường mà bạn cùng ta bình thường bướcE bây chừ không giữ được người ơiĐành lòng thôi vì khác hướng mặt đường đờiCố níu chỉ khổ nhau thôi tín đồ ạ

Chia tay rồi ta quay trở về là ta !

#11QUÁ KHỨ…HIỆN TẠI…TƯƠNG LAIThơ: Lê Ngọc

Quá khứ ư ! bới đào tiêu tốn thêm nữaVết yêu quý sầu lần lữa cũng qua thôiKhơi làm chi kỷ niệm đã xa rồiXin hãy nhằm tình trôi vào dĩ vãng

Ta vẫn sống mãi hai miền về tối sángGiấu tận cùng khoảng tầm lặng đông đảo niềm đauVùng vẫy trong cam kết ức đã chín nhừ nhàuĐể rồi thừa nhận nỗi sầu đau hóa học ngất

Hiện tại ư ! ngày hôm qua ngày thường xuyên nhậtCuộc sống luôn luôn tất nhảy giữa chợ đờiBao nhọc nhằn đôi khi muốn buông trôiMà không thể bởi vì đời còn níu kéo

Nhìn con em với tâm hồn vào trẻoTội tình gì mà đề xuất chịu xót xaNên đành xem phần đông thứ vẫn như làChấp thừa nhận hết vì bé là phía trước

Tương lai ư ! hiện giờ ta cứ bướcMặc kệ đời mất được với ghen ghenCho mặc dù mai đời cao thấp sang hènPhó mặc không còn cho con thuyền định mệnh .

Ai rồi cũng qua vòng sinh lão bệnhĐể cuối cùng…nhận vòng cuối…mà thôi.

*
thơ bi đát đời (ảnh: internet)

#12GIÁ BAO NHIÊUThơ: Nguyễn Đình Huân

Có ai biết niềm hạnh phúc giá bao nhiêu.Hãy bán ra cho tôi một liều nhằm uống.Cho tôi đổi thay khổ nhức thành sung sướng.Mang thú vui thay sầu muộn trong đời.

Có ai biết giá giọt nước mắt rơi.Khi người ta sẽ nói lời từ giã.Một mình đơn độc lệ sầu lã chã.Trái tim bi tráng bỗng hoá đá cô liêu.

Có ai biết lừa dối giá bao nhiêu.Khi ngày xưa người nói yêu thương tha thiết.Rằng tình ta đã muôn đời bất diệt.Như khía cạnh trời như ánh nguyệt nghìn năm.

Có ai biết phản bội giá mấy trăm.Sao fan ấy không âm thầm hối lỗi.Yêu đắm say đâu phải là có tội.Mà theo fan anh vẫn vội vứt đi.

Giá bao nhiêu cho một cuộc phân tách ly.Mà người ta phải ướt ngươi thương nhớ.Giá từng nào cho cuộc tình tung vỡ.Biết giá rồi có buông bỏ được không.

#13SỐNG NHẠT MÀ VUIThơ: Trúc Thanh

Đâu gồm buồn… Nước mắt tự nhiên và thoải mái rơiChiếc gối lạnh xuất xắc đời tôi giá chỉ lạnhSầu đột nhiên biết đường đâu mà lại tránhAi tôn thờ cho xấu số lên ngôi

Đây cuộc đời, đó bè bạn và tôiSống sống động nay mai rồi trả hếtNào tri kỷ như thế nào tình yêu rõ rệtMai xếp từng ngày chết tống biệt nhau

Sao nụ cười ẩn chứa hồ hết niềm đauTrong niềm hạnh phúc lại nhuốm color ly biệtAi cũng biết cho dù chẳng ai mong muốn biếtỪ vấn đề đời cứ trả điếc đưa câm

Nay bi thương vui, mai mốt lại thăng trầmSáng lựa chọn, trưa lầm, chiều ân hậnĐây vui vẻ, đó sầu, kia oán giậnThì xin chớ vương vấn…. Nhạt mà vui.

*
cô gái bi đát chán.

#14

TÀN TRO

Thơ: Bích Sen

Nếu một ngày bạn ấy ném ra điCô gái hỡi đừng phí phạm gì nữa nhéBởi cuộc sống đời thường vốn có nhiều ngã rẽHãy tập cười dù nhức xé trung khu can

Nếu một hôm tín đồ ấy bao gồm phũ phàngVứt cô lại thân trời chang chang nắngCô đừng ân oán sao fan ta bình lặngBỏ rơi cô nhưng chẳng chút mủi lòng

Nếu một ngày hạnh phúc ở bên cạnh songĐể cô lại giữa phòng tăm tốiCô đừng có bi tráng đau cơ mà trách vộiChắc vị trời vẫn cản lối nó qua

Nếu tình yêu đến một thời gian nhạt nhòaCũng chớ giận sao người ta hờ hữngChắc người ấy tập mang đến mình chịu đựngNếu buông xuôi cô gồm xứng được yêu?

Nếu lòng cô cảm thấy đã vượt nhiềuNhững mảnh vỡ chẳng thể thêu đến khớpThì cơ hội đó vững trọng điểm đừng choáng ngợpNhìn cuộc tình sót lại lớp tàn tro.

#15HẠNH PHÚC VỤT TẦM TAYThơ: Bích Sen

Hạnh phúc à xin lần cuối vẫy tayTa vô phúc phải giữ mày ko đượcĐường còn rộng ngươi tiến về phía trướcMặc kệ ta đang xuôi ngược kiếm tìm

Nỗi nhớ à mày cũng ngủ thiệt imĐừng ghào thét nhằm ta chìm bể khổMày tất cả thấy đôi bồ dạo bộCười thật những nhưng giông tố… ngờ đâu?

Thời gian trôi kí ức đã nhạt màuTa được gặp mặt người sau…và sau nữaDù họ nói sẽ cho mình điểm tựaNhưng bởi vì anh, ta lần lữa chối từ

Người đi rồi ta mới ước giá bán như…Đừng tin cẩn câu ngọt lừ fan rótĐừng say đắm phần nhiều lời yêu vượt ngọtThì hiện thời chẳng nhức xót bi thương

Hạnh phúc ơi thôi đành quăng quật nữa đườngMày đi nhé xin chớ vương hờn dỗiCũng chớ trách là ai kia gồm tộiBởi bởi ta, ta mang lỗi với người

Và cuối cùng hạnh phúc ấy vẫn rơi..

*
Cảm xúc bi hùng vì tình yêu..

#16

GIỌT NẮNG CUỐI CHIỀU

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Mỗi chiều về em cách vội lang thangTìm giọt nắng khô giòn vàng…còn sót lạiSợ nhẵn đêm buộc phải thở dài khắc khoảiBởi đớn đau ngang trái mãi theo hoài.

Biết lúc nào nỗi nhớ bắt đầu nguôi ngoaiTình ko nợ yêu cầu lạc loài ngăn cáchGiọt mưa rơi mãi lách luồn ngõ ngáchNghe giờ kêu tí bóc tưởng giọt sầu.

Không nhau rồi em chả biết về đâuThân cảm giác nơi đầu nguồn cuối biểnCuộc đời em như phi thuyền ẩn hiệnBao nhớ thương bịn rịn đã lỡ làng.

Cho em làm cho giọt nắng mãi lang thangLuôn ấm áp lòng tràn trề thương nhớChuyện tình yêu chẳng khi nào tan vỡKhông đớn đau hay trăn trở ngậm ngùi.

#17TRÓT LỠ YÊU NGƯỜI!Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Em âm thầm giữ gìn bao yêu đương nhớDù hiểu được duyên nợ chẳng tròn câuTháng năm trôi! em dấu ái tình sầuĐêm trăn trở ôm thương nhức rên xiết.

Nhìn trời cao Trăng đá quý kia vẫn khuyếtMây đen bít Sao trốn biệt ko vềTuyết rơi những lòng buốt lạnh lẽo tái têEm âm thầm giữa tư bề hoang vắng.

Gọi thương hiệu anh giữa không khí im ắngRồi lê chân bước thầm lặng bên đờiNhìn lá vàng…đang chới với hóng rơiNhư tiễn biệt 1 thời thương đã hết.

Đời trải qua bao thăng trầm mỏi mệtTình trái ngang nay cũng bị tiêu diệt lịm dầnSuốt cuộc đời…lận đận vùng phù vânBao nhiêu nhớ thì mấy lần mến xót.

Lòng xót xa…nứớc đôi mắt rơi từng giọtGiờ yêu thương đau! vì chưng trót lỡ yêu người.

*
buồn chán vày tình..

#18SÓNG ĐỜIThơ: Trúc Thanh

Sóng cứ vỗ gần như vơi đầy yêu đương nhớChuyến dạt dẹo ta chở khẳm nợ đờiVay lần ấy mang đến ngập đầu trăn trởDanh phận này là số kiếp tả tơi

Sóng ơi Sóng có lúc nào lắng lạiGiữa tràng giang chới với một linh hồnSống chân thật giữa đời sở hữu tiếng dạiTa dối lòng người bảo chẳng được khôn

Sóng vỗ kiếp lao lung giày xéo phậnCuộc đến đi còn mấy bận khóc cườiMôi mím lại lòng dặn lòng đón nhậnHỏi cuộc đời ta được mấy lần mươi.

#19EM SẼ TẬPThơ: Trúc Thanh

Em đã tập hóa tim thành băng giáTập quan sát anh không quen giữa cái đờiNỗi nhớ đầy rồi nỗi ghi nhớ cũng vơiNhắm mắt lại mai sau trời sẽ sáng

Em sẽ bước trên mục mòn dĩ vãngNợ bố sinh bình tâm trả đến rồiDưới phương diện trời một cái bóng đối chọi côiVết đau ấy tháng ngày trôi đã hết

Em vẫn biết phía sau trời ly biệtNỗi nhớ thương nỗ lực kiệt sức tim mìnhCó lẽ rồi thừa khứ đang hồi sinhNhưng vẫn chết, tinh thần không sống lại

Em thế tập quên đông đảo điều buộc phảiĐã đau thương vẫn khôn dở hơi đôi lầnCó lẽ rồi sau hầu hết thoáng bâng khuângNỗi nhớ đang nguôi dần dần rồi tắt hẳn

Ừ vệ sinh lệ đến đời thôi mặn đắngĐón tương lai như đón nắng đầu đờiEm tập cười như cơ hội lệ không rơiNhìn anh thuở mấy lời yêu không ngỏ.

*
cô gái ngồi buồn 1 mình.

#20YÊU LÀ KHỔThơ: Dương Hoàng

Ai dám bảo tình yêu là vô hạnRiêng ta thì thấy buồn chán nhưng mà thôiNhư chiếc sông cứ không còn lở lại bồiLuôn stress giữa loại trôi khổ lụy

Ai lại bảo tình cảm là tinh túyRiêng ta thì chỉ tích lũy đắng cayCứ miên man chờ đón hết tháng ngàyCó thỉnh thoảng mượn men say làm bạn

Chắc có lẽ rằng mình ta là ảm đạm chánBởi tình yêu chẳng hữu tình như lờiNên ta thường thấy hụt hẫng đùa vơiRồi thì thầm trách sao đời nhiều ái nộ

Mới vừa phi vào đường yêu đang khổNhưng lỡ rồi giờ đồng hồ biết đổ quá aiĐành chịu đựng thôi kiềm nén giờ thở dàiGiờ tất cả trách thì nguôi ngoai sao được

Thôi vẫn lỡ thì ta đành buộc phải bướcĐau những rồi thêm vết xước chẳng saoĐể từng đêm mang lại dạ nẫu ruột bàoTa chỉ biết quan sát trời cao than thở.